The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

õ người kia không phải tên họ Lục. Một khắc đó, cổ họng cô như bị thứ gì đó chặn lại, nói chuyện khó khăn, muốn nói một câu xin lỗi mà không nói lên lời. Cô chỉ có thể tiếp tục đấm cửa sắt, hận không thể đấm ra được một lỗ hổng.
Không hiểu sao lại bị đấm một quyền, Hàn Duệ liếm chỗ da miệng bị thương, nếm thấy mùi máu trong miệng. Mặt anh không thay đổi, nhích tới gần: “Nếu đứa nhỏ ở bên trong, bé khẳng định sẽ nghe được giọng nói của em. Đi thôi, bọn họ không ở đây.”
Tả Tư Ninh không nhìn anh, thái độ cố chấp: “Anh tốt nhất là tránh xa tôi ra một chút. Hiện tại tôi không muốn nhìn đến anh.” Trong lòng cô nóng như lửa đốt, cô đại loạn, người bên cạnh cô thế nào cũng bị thương tổn, cho dù là cô vô ý hoặc cố ý. Cô bây giờ đã không khống chế nổi tính tình, cô thậm chí không biết kế tiếp mình sẽ làm ra chuyện gì.
Hàn Duệ trầm mặc, lời của Tư Ninh làm cho anh thấy rõ một việc: hôn nhân của bọn họ có bao nhiêu mỏng manh. Là do anh nóng lòng đạt được thành quả nên cuộc hôn nhân của bọn họ đã dị dạng từ lúc mới bắt đầu. Cái ba năm ước định kia, vừa mới bắt đầu đã thấy kết quả là sẽ ly dị. Vì vậy, ngay từ đầu, Tư Ninh đã không muốn thẳng thắn nói toàn bộ chuyện của mình, đến khi cô gặp chuyện không may cũng “không muốn nhìn thấy anh.”
Điều này làm cho Hàn Duệ lần đầu tiên hoài nghi cách làm của mình. Anh phải làm thế nào bây giờ?
Thật lâu sau, Hàn Duệ giữ chặt tay Tư Ninh, ngăn cản hành vi tự ngược của cô. Anh cởi áo khoác, cương quyết ấn vào trong lòng Tư Ninh, không cho cô cự tuyệt: “Cầm!”
Cởi một cúc áo trên cùng của sơ mi, cả thân người anh đột nhiên đâm vào cánh cửa sắt. Thân thể va chạm kịch liệt với cửa sắt làm vang lại một tiếng ầm rõ lớn. Không khí chung quanh dường như cũng truyền lại chấn động kia.
Tả Tư Ninh có chút sợ đến ngây người, cô há mồm muốn ngăn cản nhưng lại nghĩ rằng có thể con trai ở bên trong đó, lời đã ra đến miệng lại mạnh mẽ nuốt xuống. Cô quyết tâm nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìn vào Hàn Duệ. Từng tiếng va chạm kích thích vào màng nhĩ của cô, đồng thời cũng có một âm thanh quật vào lòng cô, làm cô có chút tâm phiền ý loạn. Bởi vì giờ phút này vốn chỉ nên nghĩ về con trai, mà cô lại nghĩ đến người khác.
Keng một tiếng, khóa cửa rơi xuống đất, bả vai Hàn Duệ đã tê rần. Anh nhìn cánh cửa mở rộng, tự động lui sang một bên dọn không gian cho Tả Tư Ninh.
Lúc đi qua anh, cước bộ của Tả Tư Ninh không nghe sai sử của đầu óc, tự dừng lại, muốn nói cái gì nhưng một chữ cũng không nói được. Cô khẽ cắn môi, vọt đi vào.
Bên trong trống trải, giường và ghế sofa lộn xộn, còn có cả tấm poster kia nhưng chỉ có người là không có. Đây là nơi cuối cùng Tả Tư Ninh có thể nghĩ đến, đến cả nơi này cũng không có, rốt cục Lục Lệ Thành mang con trai đi nơi nào?
Tả Tư Ninh lần này thực sự luống cuống. Từ lúc mang thai cô đã bắt đầu lo lắng, lo lắng đã hơn năm năm, bao nhiêu lần giật mình tỉnh dậy giữa đêm vội vàng đi tìm con trai, lo lắng con đột nhiên mất tích, tìm không thấy. Giằng co như vậy mất bao lâu chính bản thân cô cũng không rõ. Mãi cho đến khi gặp Lan Tả, tìm được công việc, sinh hoạt dần dần đi vào quĩ đạo cô mới có thể từ từ thả lỏng.
Đại khái là sinh hoạt của cô dạo này quá mức thoải mái rồi, để cho con trai cách xa mình lâu như vậy, lại để con trai bị người mang đi.
Đây nhất định là trừng phạt, trừng phạt chuyện cô trong một khoảng khắc quên mất con trai.
Thất thần ngồi trên sofa, ngơ ngác nhìn áp phích trên tường. Trên poster cô mặc một bộ âu phục, cười đến hèn hạ như vậy. Đó là mặt khó coi nhất của cô. Một cỗ kích thích nảy lên, cô như bà điên lao lên trên giường, giật tấm áp phích xuống, xé rách.
Tấm áp phích kia hóa thành từng mảnh vụ trong tay cô. Mỗi một nhát xé như một cái đâm nghiền nát thân thể...
Hàn Duệ ở bên ngoài nghỉ ngơi một hồi, nghe được động tĩnh liền tiến vào. Nhìn đến cử chỉ của Tả Tư Ninh, anh khẩn trương kéo cô từ trên giường xuống. Anh sớm đoán được là bên trong không có ai, chỉ là muốn cho Tư Ninh tận mắt nhìn thấy nếu không cô vẫn sẽ liều mạng tiếp tục gõ cửa.
Chậm rãi kéo Tả Tư Ninh vào lồng ngực mình, giữ gáy của cô để cho cô tựa vào vai mình, vẻ mặt Hàn Duệ không còn lạnh như băng nữa: “Giữ vững tinh thần, Hữu Hữu sẽ không có việc gì. Nếu Lục Lệ Thành thực sự là ba của đứa nhỏ, hắn tuyệt sẽ không ...”
Lời của anh còn chưa nói xong, Tả Tư Ninh đẩy mạnh: “Hắn không phải!” Cô quật cường nhìn chằm chằm vào Hàn Duệ, ánh mắt sắc bén.
Hàn Duệ nhìn cô, vẻ mặt tưởng như hung hãn nhưng đã lệ rơi đầy mặt. Cô bất quá là liều chết chống đỡ thôi. Bỗng nhiên anh có loại cảm giác đau lòng, cảm giác này lâu lắm rồi không thấy. Thật lâu trước kia, vào một mùa đông nào đó, lúc đại ca cõng anh, chân trần đi trong tuyết, anh từng có cảm giác này. Nhiều năm sau anh nghĩ tâm mình đã đủ cứng rắn, cứng rắn đến mức sẽ không sinh ra cảm giác đau lòng với bất luận kẻ nào khác.
Nâng cánh tay gần như là tê liệt lên, anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, lau đi những giọt nước mắt của cô.
Ngữ khí của anh bình tĩnh mà trầm ổn: “Chúng ta t