Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
ói như vậy, có thể nói là chưa tới mức cảm động nhưng có chút cảm khái: “Lâm Thiến, cảm ơn em đã xem anh như vậy, nhưng...”
Tay Lâm Thiến ngăn ở môi Hàn Duệ, cô lắc đầu cười: “Đừng nói.”
Một người phụ nữ cái gì cũng biết lại muốn làm bộ như không biết, thật sự là quá mệt mỏi rồi. Hàn Duệ lắc đầu: “Em cảm thấy là em thực sự thích anh sao?”
Tay Lâm Thiến chống đầu, suy nghĩ thật lâu: “Có lẽ vậy.” Phía sau còn có chút lời nhưng cô không nói ra: ít nhất anh là người đầu tiên làm cho mình cảm thấy có chủ ý nhất. Cô nhìn thấy Lâm Chấn Hải hoang đường, Lâm Tĩnh thì điêu ngoa còn Hàn Trữ thì vô năng, anh là hoàn mĩ nhất. Anh không biết lần đầu gặp nhau, trong mắt anh có loại quật cường, không chịu thua làm cho người chấn kinh, cực kì giống cô của mình. Năm đó, lúc cô của mình rời nhà bỏ đi chính là có loại ánh mắt như vậy.
Lâm Thiến mỉm cười, đây là biểu tình cô thể hiện tốt nhất.
*********************************************
A ---------- tiếng thét chói tai kinh thiên động địa cùng với tiếng tim đập thình thịch, một cái tàu cướp biển quăng quật không thương tiếc trong không trung, chỉ chốc lát sau lại thẳng tắp rơi xuống, tốc độ cực nhanh làm cho người ta không kịp hô hấp.
Trên mặt đất, một đứa bé trai bốn, năm tuổi, ánh mắt lấp lánh tỏa sáng nhìn chằm chằm vào chiếc tàu, vươn tay tóm người đàn ông bên cạnh, lúc nhìn người đàn ông kia vẻ mặt nhỏ nhắn của bé lộ vẻ bối rối vì người này tự nhiên mang mình đi, vẻ mặt vừa nhìn là biết không phải là người tốt, nhưng thực sự được chơi những trò kia a! Nếu chú ấy có thể chơi đùa với mình thì mình có nên tha thứ cho sự lỗ mãng của chú ấy không? Mặt bé xoắn xuýt...
Lục Lệ Thành không biết cách ở cùng với trẻ con như thế nào, nơi duy nhất hắn có thể nghĩ đến chính là công viên trò chơi. Hắn nghĩ nơi này chính là nơi trẻ con yêu nhất, quả nhiên khi con trai đến nơi này thì địch ý đối với mình liền hạ thấp. Nhìn bộ dáng, vẻ mặt chờ mong của con trai, Lục Lệ Thành nở nụ cười, hắn ôm bả vai của con trai, giọng điệu sang sảng: “Đi, chúng ta đi chơi đi!”
Cậu bé chính là Hữu Hữu, trong lòng bé sớm đã hoan hô nhảy nhót nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn là bộ dáng xoắn xuýt, vẻ mặt không tình nguyện. Bé nói với chính mình: người này khẳng định là không dám chơi một mình nên lôi kéo mình cùng chơi.
Mua phiếu, sau khi ngồi vào trong thuyền, vẻ mặt của Hữu Hữu đã không nhịn được hưng phấn. Bé cầm lấy vòng bảo hộ, nhưng cái thuyền vẫn chưa khởi động. Đôi mắt không tình nguyện nhìn về phía Lục Lệ Thành: “Sao còn chưa bắt đầu?”
Bé vừa dứt lời, Lục Lệ Thành cũng chưa kịp trả lời thì thuyền bắt đầu thong thả di động. Chỉ thấy bé vỗ vào tay Lục Lệ Thành một cái, cười sáng lạn: “Chuyển động rồi, muốn bay lên rồi.”
Lục Lệ Thành bị cuốn hút, anh xoa đầu con trai một cái. Tuy bị con trai né tránh nhưng hắn vẫn thấy thật cao hứng. Ánh mắt của con trai thật giống mẹ nó, sáng ngời mà ướt át, chớp chớp mắt khiến cho người cảm thấy bé có gì muốn nói, làm cho người muốn đưa lỗ tai tới gần, đem thân thể tựa vào... Lỗ mũi con trai cũng cực kì cao, thẳng, cũng giống mẹ của nó. Môi trên có phần vểnh lên... con trai quả thực là phiên bản thu nhỏ của Tả Tư Ninh.
Lục Lệ Thành có kích thích muốn nói cho con trai biết mình là ba của nó, đáng tiếc hắn phải khắc chế. Dù sao ấn tượng đầu tiên của mình với con trai không tốt, phải đợi thái độ của con trai thay đổi thì mới có thể nhắc đến chuyện đó, khi đó con sẽ dễ dàng tiếp nhận hơn.
Lúc Lục Lệ Thành phân tâm, thuyền hải tặc ngừng ở giữa không trung một lát rồi lao xuống rất nhanh, cái loại cảm giác như ở trên biển, theo gió vượt sóng làm cho Hữu Hữu phấn khích thét lên. Tay bé gắt gao túm lấy tay Lục Lệ Thành, biểu tình vừa sợ hãi vừa hưng phấn...
Bị tay bé nắm lấy, Lục Lệ Thành mỉm cười. Ở trên đường đời mò mẫm lăn lội lâu như vậy, đây là lần thứ hai hắn cảm thấy có người bên cạnh cũng không tệ lắm. Lòng của hắn dao động, ý niệm kêu gào: dẫn con trai đi đi, cho hắn tình thương của ba, không cho người khác khi dễ Hữu Hữu.... Nếu như thế này, hắn phải càng thêm mạnh mẽ.
Trong tiếng kêu sợ hãi của con, Lục Lệ Thành ngầm nắm tay lại.
Sau khi xuống khỏi con thuyền hải tặc, hăng hái của Hữu Hữu đã được huy động hoàn toàn. Bé lôi kéo Lục Lệ Thành đi chơi lướt sóng, đạp xe giữa không trung... không biết đứa nhỏ này lấy đâu ra sức lực chiến đấu cao như vậy, chân không mềm, tim đập rất tốt, càng chơi càng hưng phấn.
Lục Lệ Thành đương nhiên một đường liều mình bồi “quân tử”. Có thể chơi cùng với đứa bé hắn quả thực thật là cao hứng. Bởi vì bốn năm qua đi, hắn chưa từng nhìn qua con trai, hắn thậm chí còn không biết con trai có tồn tại. Hắn cho rằng năm đó... nghĩ như vậy hắn bỗng thấy mình thật sự ngu xuẩn, làm sao có thể cho rằng Tư Ninh hội ngoan ngoãn đem bỏ con đi? Khi đó cô có bao kiên định bảo hộ đứa nhỏ vì thế mâu thuẫn với tất cả những người muốn thương tổn đứa nhỏ, bao gồm cả mình.
Cho nên vết sẹo ngày đó hắn nhìn thấy trên người Tả Tư Ninh đích thực là do sinh con? Nếu ngày đó hắn không vọng động như thế,