XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

ìm vậy không khác nào mò kim đáy bể. Hãy nghe anh nói, chúng ta về trước. Anh đi tìm thám tử tư, bọn họ năng lực chuyên nghiệp, tin tưởng sẽ nhanh hơn là chúng ta tự mình tìm.”
Ánh mắt của Tả Tư Ninh sáng lên, cô tựa hồ thấy được hi vọng.
Tầng hai nhà họ Lâm, Lâm Thiến đặt điện thoại xuống, nhàn nhạt nở nụ cười: “Con trai? Tả Tư Ninh, cô càng ngày càng có ý tứ rồi.” Cô từ trên giường xuống, thay bộ quần áo kiểu dáng Tây phương, cầm lấy chìa khóa đi ra cửa.
Chiếc xe Maserati màu trắng lướt nhanh trên mặt đường, lúc tăng tốc mang theo một cảm giác run rẩy kích thích làm đáy lòng bị đè nén đã lâu của Lâm Thiến được hoàn toàn buông thả. Cô dương khóe môi, mỉm cười, đến lúc gần như đụng vào một chiếc xe màu đen, cô không điều chỉnh phương hướng, muốn biết cảm giác bị đụng vào, bị lật xe sẽ như thế nào.
Cô hoàn hồn trong khoảnh khắc, nhanh chóng đánh tay lái, sườn xe gần như là dán vào chiếc xe màu đen. Bên tai cô truyền đến tiếng chửi rủa của chủ xe màu đen: “Bệnh thần kinh, đi nhanh như vậy, muốn chết àh...”
Lâm Thiến ung dung cười, chấp nhận câu nói của người nọ.
Cô chờ ở cửa khu nhà Hàn Duệ vài tiếng đồng hồ, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe hơi quen thuộc chậm rãi tiến vào. Lúc xe sắp tới gần, cô xuống xe, đi thẳng đến phía cái xe. Nhìn thấy chiếc xe chậm dừng lại vì sự xuất hiện của mình, cô cười dịu dàng.
Lúc xe dừng lại, Tả Tư Ninh giật mình tỉnh lại. Cô không biết lại ngủ thiếp đi vào lúc nào, nhìn thoáng qua, Hàn Duệ không có ở bên trong xe mà xe lại đậu cách khu nhà chưa tới một trăm thước. Ngoài xe có hai người, một nam một nữ. Nam thì trầm ổn tuấn duật, nữ thì tao nhã đoan trang, đứng cạnh nhau quả thực là một đôi trời đất tạo nên.
Tả Tư Ninh nhìn không chớp mắt, miệng phun ra hai chữ: “Lâm Thiến.” Không ai có thể nhận ra được cảm xúc của cô lúc gọi ra cái tên này.
Không lâu sau, Hàn Duệ lên xe, tâm tình của anh có vẻ không tệ: “Anh có việc ra ngoài một chuyến, em ở trong nhà chờ tin tức. Anh sẽ an bài người đi tìm Hữu Hữu cho em. Nếu như tìm được sẽ gọi ngay cho em.” Nói xong anh lái xe đến bãi đỗ xe.
Tả Tư Ninh nhìn thấy Lâm Thiến còn đứng tại chỗ, bộ dáng là chờ Hàn Duệ cùng đi. Nói thật, cô khâm phục Lâm Thiến ở khí độ. Vị hôn phu trở thành chồng của người khác, vậy mà cô còn có thể bình tĩnh như vậy, mình mà như vậy thì đã chửi ầm lên, quả nhiên là một người phụ nữ có giáo dưỡng.
Nghĩ kĩ lại cảm thấy không hợp lý. Một người phụ nữ có giáo dưỡng như vậy, rốt cục là vì sao Hàn Duệ lại tìm đến mình?
Cô liếc nhìn Hàn Duệ bên cạnh một cái, phát hiện mình chưa bao giờ hiểu anh, kể cả sau khi kết hôn rồi. Người đàn ông này luôn đột ngột xuất hiện, luôn xông vào tầm mắt của mình, giống như một bí ẩn màu đen. Rõ ràng trên người anh có một cỗ lạnh lùng ngăn cản người khác từ ngàn dặm lại mở ra một lối đi cho mình.
Hiện tại Tả Tư Ninh cảm giác mình giống như đang đứng ở ngã tư đường, sợ tiến vào bể khổ mênh mông vô bờ, lúc lui trở lại thì lại gặp cây cầu gãy. Cứ như vậy lang thang, không biết nên đi vào hay là triệt để bứt ra.
Cảm xúc của Tả Tư Ninh tạm thời bình tĩnh lại, Hàn Duệ đưa cô tới cửa rồi lại đi ra ngoài hội hợp cùng Lâm Thiến.
Lâm Thiến mỉm cười: “Nhìn ra được là anh đối xử rất tốt với cô ấy.”
Hàn Duệ không e dè cười: “Cô ấy đáng giá.”
Lâm Thiến gật gật đầu, đưa chìa khóa cho Hàn Duệ để anh lái xe, còn mình lại ngồi lên ghế phụ. Tựa vào ghế, cô khép hờ mắt, âm thanh như có như không: “Nếu em nói em gạt anh, anh lập tức xuống xe sao?”
Tia lạnh lùng hiện lên trong mắt, Hàn Duệ không một giây do dự: “Phải.”
Lâm Thiến vẫn cười như cũ, mỉm cười bình tĩnh: “A Duệ, anh quá thành thực. Lái xe đi, trước khi em đổi ý.” Nói xong cô nhắm mắt, tựa như ngủ nhưng lại không ngủ.
Nhà Họ Lâm Có Người Con Gái Tên Thiến
Gió gào thét thổi qua bên tai, Lâm Thiến nhìn gương mặt nghiêng của Hàn Duệ, có chút mùi vị mê ly. Cô vươn tay cách không vẽ hình dáng bề ngoài của anh, nhợt nhạt nở nụ cười: “A Duệ, còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?”
Hàn Duệ đang chuyên tâm lái xe bỗng thất thần trong phút chốc, anh làm sao có thể không nhớ? Nếu không phải lần gặp mặt kia, anh và Hàn Trữ làm sao có thể vào được nhà họ Lâm? Nếu không vào nhà họ Lâm, anh làm sao có thể phát hiện thế giới nhỏ như vậy, lòng vòng dạo quanh vẫn là những người này.
Sắc mặt anh lạnh như băng, không mang theo chút nhiệt độ nào: “Không nhớ rõ.”
Lâm Thiến đã quen với câu trả lời này, nụ cười của cô không bị ảnh hưởng, ngược lại càng thêm sáng lạn: “A Duệ, đây chính là điểm em thích ở anh.” Đôi mắt cô phủ đầy sương mù nhìn Hàn Duệ: “Đối với người anh không quan tâm, anh sẽ không hề do dự mà thương tổn, mặc kệ thân phận địa vị của người đó. Có đôi khi thực cảm thấy anh giống như đứa trẻ, cực kì đơn thuần, muốn nói cho anh biết không nên đắc tội người khác nhưng lại có chút tư tâm, không muốn quản thúc anh quá nhiều. Bởi vì một khi anh trở nên khéo đưa đẩy, vậy thì không phải là anh nữa, không phải là người mà em thích rồi.”
Đây là lần đầu tiên Hàn Duệ nghe được Lâm Thiến n