Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
r>Tư Ninh từng cho rằng mình là con ruột cả ba mẹ, nhưng một lần nghe lén bọn họ nói chuyện mới biết, mình chẳng qua chỉ là một đứa trẻ bị vứt bỏ, là do một người mẹ chưa lập gia đình sinh hạ rồi vứt bỏ. Một người phụ nữ trẻ làm sao mang theo được con nhỏ? Chỉ có thể giao cho ba mẹ nuôi, nhập hộ khẩu của bọn họ, cho đứa trẻ một thân phận.
Tả Tư Ninh khóc, cô rút tay từ dưới thân ra, bắt lấy tóc của Hàn Duệ, dùng lực, muốn đem cảm giác đau đớn của thân thế trả lại toàn bộ cho anh: “Ngươi thật là một tên khốn khiếp.”
Hàn Duệ chấn kinh, những lời này, giọng nói này, anh đã nghe qua, anh nhất định đã nghe qua ở đâu đó!
**************************************************
Lan Tả lấy từ trong ngăn kéo ra một bức ảnh, bên cạnh có dấu vết bị đốt. Đó là ảnh chụp lúc cô mang thai. Hôm đó cô đi cùng chị dâu chụp ảnh chân dung người có thai, vì nhiếp ảnh gia và chị dâu khuyến khích, cổ vũ, nên cô cũng gật đầu ưng thuận. Về sau gặp chuyện không may, cô nổi điên đốt album, sau cùng tỉnh táo lại, từ trong đống lửa lấy lại được một tấm ảnh duy nhất này. Hôm nay lúc nghe được lời Tả Tư Ninh nói, cô có chút không khống chế được cảm xúc của mình. Nhìn bộ dáng của Tả Tư Ninh, cô lại nghĩ đến chính mình lúc trước, lòng thương tiếc làm cô nguyện ý trợ giúp đứa nhỏ này.
Mà điều làm cho Lan Tả giật mình hơn chính là câu nói kia của Tư Ninh: nếu em có mẹ thì tốt rồi. Trong nháy mắt cô liền cảm thấy được Tư Ninh chính là con mình, bởi vì nếu con của cô bình an lớn lên thì cũng tầm tuổi của Tư Ninh vậy.
Cô mở một chai rượu vang, rót một chén ra uống, nở nụ cười: nếu thật đơn giản như vậy thì tốt rồi. Lúc trước khi kí hợp đồng với Tả Tư Ninh cũng điều tra qua thân thế của cô, cũng tiếp xúc qua với ba mẹ của cô, biết đứa nhỏ này rời nhà trốn đi, còn nguyên nhân thì hai người không chịu tiết lộ. Cho nên Tả Tư Ninh nói như vậy hẳn là hối hận chuyện năm đó dỗi, trốn nhà ra đi. Nếu năm đó không trốn đi, hiện tại cô cũng không đến mức một mình mang theo con nhỏ,chí ít còn có ba mẹ ở bên cạnh giúp cô.
Lan Tả cười khổ.
***********************************************************
Lúc Lâm Thiến trở lại nhà họ Lâm, Lâm Tĩnh đã đợi rất lâu rồi.
Lâm Tĩnh kéo em gái vào phòng, bảo người giúp việc không cho bất kì người nào quấy rầy hai người bọn họ. Khuôn mặt cô u sầu: “Thiến Thiến, đã xảy ra chuyện. Chị nhận được tin tức nói là Hàn Duệ không muốn đưa hạng mục mới ra thị trường. Cứ như vậy khẳng định Vạn Hoa bị tổn thất lớn, chúng ta có phải làm quá mức rồi không? Vạn nhất ba phát hiện tài vụ của Vạn Hoa có vấn đề, hỏi tới thì chúng ta nên nói như thế nào? Dù sao cũng là chúng ta tự tiện làm chủ, đem tài chính...”
Lâm Thiến đột nhiên lên tiếng: “Chị! Trước bình tĩnh lại, từ từ nói sao lại ra thế này.”
Lâm Tĩnh cũng ý thức được giọng nói mình quá lớn, ồn ào, dễ bị người ngoài nghe được vì thế hạ thấp giọng xuống đem chuyện ở hội nghị ngày hôm nay ra nói đại khái cho Lâm Thiến nghe.
Lâm Thiến nghe xong, chỉ mỉm cười: “Cái này đã đem chị hù sợ rồi hả? Chị ngẫm lại mấy năm nay Hàn Duệ mang rất nhiều tâm huyết vào Vạn Hoa, hắn tuyệt đối không có khả năng buông tha Vạn Hoa. Nếu ba bên kia...” Lâm Thiến nói đến đây liền sờ đầu một chút, nơi đó có phần âm ẩm đau. Sau khi đau đớn qua đi, cô khôi phục trấn định: “Mấy ngày nay ba cùng người đàn bà kia thân cận, nếu để cho ba phát hiện cô ta ở bên ngoài lẳng lơ thì ba sẽ không có tinh lực để ý tới chuyện của Vạn Hoa rồi.”
Nhắc tới cái này làm cho nộ khí của Lâm Tĩnh lại dâng lên: “Cũng không biết rốt cục ba nghĩ như thế nào mà lại thích loại đàn bà đê tiện như vậy. Chẳng lẽ thật sự là lớn tuổi rồi nên hồ đồ? Thiến Thiến, đầu óc em linh hoạt như vậy, khẩn trương nghĩ biện pháp tống cổ người đàn bà kia ra khỏi nhà chúng ta đi.”
Lâm Thiến gật đầu, ảm đạm cười: “Chị cùng anh rể thế nào rồi? Ôn nhu với anh rể vào, anh rể nhất định sẽ nhìn ra được chị đối với anh rể thật tốt.”
Lâm Tĩnh mở to hai mắt, ánh mắt bối rối: “Em nói cái gì a. Chị đối tốt với hắn bao giờ? Hắn chỉ là người ở rể, là người mà nhà chúng ta chứa chấp.”
Lâm Thiến an ủi Lâm Tĩnh vài câu, đưa cô ra cửa. Nhìn bóng lưng của Lâm Tĩnh, cô lắc đầu. Cô đã thấy được kết cục của Lâm Tĩnh: Lâm Tĩnh miệng nói một đường, lòng nghĩ một nẻo, cuối cùng sẽ đẩy Hàn Trữ đến trong ngực người khác. Lúc đó chị chỉ có thể khóc hận.
Có đôi khi Lâm Thiến cảm thấy Lâm Tĩnh như một đứa nhỏ không lớn lên, giống như trước đây liên tục bắt nạt Hàn Trữ chỉ vì muốn lấy được sự chú ý của hắn. Có lẽ cô là một người yêu bá đạo nhưng lại có phần khả ái, nhưng cô không biết cách làm một người vợ.
Còn Tả Tư Ninh a, cho dù cô ta thích hợp với Hàn Duệ, cho dù bọn họ hấp dẫn lẫn nhau nhưng bọn họ đều có một vết thương trí mạng, một vết thương đủ để cho bọn họ chia tay nhau.
Lâm Thiến cong người nằm trên giường, nhắn tin cho Hàn Duệ: tức giận sao? Chúng ta nói chuyện đi.
***************************************************
Tả Tư Ninh nằm ở trên giường, Hàn Duệ đang tắm, mobile vang lên báo hiệu có tin nhắn. Tả Tư Ninh mò tới mộ