Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
****************************
Hàn Duệ ngồi ở quán trà, đối diện là Lâm Thiến. Lâm Thiến đội mũ che khuất băng gạc trên trán. Từ trước tới nay cô cực kì chú trọng hình tượng của mình, tuyệt không cho phép mình thiếu phong cách thẩm mĩ xuất hiện trước mặt mọi người.
Cô uống một ngụm trà, cười: “Duệ, anh đối với cô ấy thực sự là khác.”
Cúp điện thoại xong lập tức thu lại nụ cười, Hàn Duệ khôi phục lại gương mặt lạnh lùng, nói chuyện cũng không dư thừa đến một chữ: “Bởi vì cô ấy đáng giá.”
Lâm Thiên dừng một chút, khuôn mặt đẹp đẽ lộ ra nghi hoặc: “Vì cái gì?” Lâm Thiến thừa nhận rằng Tả Tư Ninh đẹp, nhưng cũng chỉ là khuôn mặt đẹp thông thường, không có đến mức làm thay đổi lòng người.
Hàn Duệ khó có khi nở nụ cười, vẻ mặt có phần nhớ lại: “Hương vị trên người cô ấy, đại khái chỉ có anh mới biết đi.” Bởi vì hiểu nhau mà không cần nói ra, bởi vì hai người trải qua chuyện tương tự nhau, và cũng là bởi vì cô quật cường. Một người phụ nữ chịu tất cả đau khổ, cay đắng nhưng vẫn nhất quyết sinh đứa nhỏ ra. Một mình mang thai, một mình nuôi dưỡng, không rời không bỏ, đây chính là một chuyện vĩ đại. Hàn Duệ thậm chí còn nghĩ: nếu mẹ của mình năm đó có một nửa dũng khí của cô, Hàn Trữ và mình cũng không thiếu chút nữa thì lầm đường lỡ bước, Hàn Trữ lúc này cũng không đến mức chịu ủy khuất đi ở rể...
Thật đáng tiếc đứa ngốc giống như cô trên đời không có nhiều lắm.
Không biết vì cái gì, biểu tình lúc này của Hàn Duệ, cái loại biểu tình đơn thuần của trẻ con làm Lâm Thiến cảm thấy mình đã thua. Cô tự giễu mỉm cười, lần đầu tiên thiếu khống chế mà lật con bài tẩy của mình: “Đứa nhỏ đúng là ở chỗ em.”
Lời này vừa nói ra, cái loại vẻ mặt thất vọng của Hàn Duệ làm cho Lâm Thiến cảm thấy mất mát. Kì thật từ lúc cô âm thầm nhúng tay vào chuyện Vạn Hoa, từ lúc cô điều tra Hàn Duệ và người phụ nữ bên cạnh anh, cô biết chính tay mình đã đem Hàn Duệ đẩy ra. Cô có thể lý trí xem xét hành động của Lâm Tĩnh nhưng khi đến lượt mình thì lại giả vờ như không biết.
Phụ nữ vờ ngớ ngẩn đều giống nhau.
Ngày đó tìm lần tin tức cùng Lục Lệ Thành nhưng không có kết quả, Hàn Duệ liền đoán được là cô. Cho nên hôm nay khi cô đề xuất gặp mặt anh không chút do dự đi tới. Bất quá khi nghe được Lâm Thiến chính mồm thừa nhận, anh vẫn không khống chế nổi tiếc nuối, tại trong ấn tượng của anh, Lâm Thiến là một người phụ nữ cực kì thông minh. Tuy cô không nói nhiều nhưng những câu cô nói ra đều rất có lý. Tuy cô không làm nhiều chuyện nhưng đã là thì làm toàn là những chuyện quan trọng, chính yếu. Năm đó đúng là nhờ lời nói bên tai của cô nên Lâm Chấn Hải mới thu nhận hai anh em bọn họ vào nhà họ Lâm. Bởi vì một câu nói đùa của cô mà thúc đẩy chuyện của Lâm Tĩnh và Hàn Trữ, thậm chí cũng vì cô mà Lâm Chấn Hải đem Vạn Hoa giao cho anh...
Hồi tưởng lại, nhiều năm như vậy, anh hận nhà họ Lâm đồng thời lại kính nể Lâm Thiến. Một người phụ nữ thông minh trầm mặc sẽ là một người thầy tốt, một người bạn hiền nhưng sẽ không phải là một người yêu, thậm chí là vợ. Anh chỉ là một người đàn ông bình thường, anh thật sự không nắm được người phụ nữ có thể thao túng mọi chuyện trong tay như vậy.
Không tự giác thở dài một hơi, Hàn Duệ nhìn cô, lần đầu tiên trong mắt có ánh sáng dịu dàng: “Lâm Thiến, còn nhớ rõ lần đó anh hỏi em thực thích anh sao? Hôm nay anh vẫn muốn hỏi lại em một lần, em thật sự yêu anh sao?” Ánh mắt anh cực kì thành khẩn: “Nhiều năm như vậy trôi qua, em chưa từng hạn chế anh có người phụ nữ khác, thậm chí chỉ cần không kết hôn thì em đều không có ý kiến. Đây tới cùng là vì gia giáo hay là bởi vì nguyên nhân khác? Nếu bởi vì gia giáo, tại sao Lâm Tĩnh cũng tiếp thu giáo dục y như vậy lại khác em nhiều đến như thế?”
Đây là lần đầu tiên Hàn Duệ nói lời thật từ tận nội tâm của anh, Lâm Thiến có chút cảm động, đáng tiếc lời nói này đối với cô là vô ích bởi vì có một người đã rõ ràng vấn đề này.
Thật đáng tiếc, người đó chính là Lâm Thiến.
Cô có nhiều thời gian để nghĩ rõ ràng chuyện này, nhưng nghĩ rõ ràng rồi thì sao? Cô vẫn thuyết phục mình hãm tại trong mê cục, bởi vì đối với cô mà nói, thanh tỉnh là quá thống khổ.
Nhớ tới những năm nay đem toàn bộ tinh lực đặt lên trên người một người đàn ông, mà rồi lại phát hiện cô không thích người đàn ông kia. Một lỗi lầm như vậy cô không thể thừa nhận.
Lâm Thiến duy trì mỉm cười: “Em sẽ đưa đứa nhỏ trở về nguyên chủ. Duệ, anh là sao?”
Nụ cười có gai giống như hoa hồng, Hàn Duệ biết rõ.
Đích xác là đứa nhỏ kia không phải của anh, cái này anh vẫn không dám nghĩ sâu bởi vì anh sẽ phát điên. Anh không phải là một người đàn ông rộng lượng, dễ dàng tha thứ toàn bộ. Anh đúng là có yêu Hữu Hữu nhưng không cách nào yêu con của Tư Ninh với người khác. Đây là mâu thuẫn mà anh không cách nào vượt qua.
Mặc dù lúc kết thúc câu chuyện anh lấy thái độ cường ngạnh yêu cầu Lâm Thiến đưa đứa bé trở về nhưng anh vẫn vô pháp thuyết phục chính mình giải quyết cái nan đề này.
Lâm Thiến luôn có biện pháp nắm được điểm trí mạng.
Lái xe về nhà, trên đường đi qua tiệm tiện l