Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

t chiếc điện thoại di động, mở ra nhìn một cái liền đóng lại bởi vì cô phát hiện đây không phải di động của mình, nhưng cô đã nhìn thấy nội dung tin nhắn. Khóe miệng cong lên, nở nụ cười: thực sự là như thế này.
Cười cười, cô bỗng nhiên nắm tay, nện ở trên giường một cái.
Chiếc Xe Chấn Động
Tả Tư Ninh hình như là mệt đến mức ngủ thiếp đi, lúc Hàn Duệ ra khỏi nhà cũng không quấy nhiễu cô, nhẹ nhàng đóng cửa. Chỉ là anh không biết khi anh đóng cửa lại thì người phụ nữ đang nằm trên giường mở to đôi mắt.
Kì thật vừa rồi, lúc Hàn Duệ tiến vào xem Tả Tư Ninh, cô nghĩ muốn nhìn phản ứng của anh một chút, nhất định là anh trở tay không kịp, khẩn trương đến mức không dám đi gặp nhân tình đi? Nghĩ như vậy tâm tình của Tả Tư Ninh thật tốt, YY tốt ở chỗ là có thể thể nghiệm những việc mà trong cuộc sống không có can đảm làm hoặc không có việc làm.
Rời giường, tắm gội, ở phòng khách xem TV một hồi, nhìn thấy trên TV giới thiệu món ăn ngon, bao tử của Tả Tư Ninh kêu lên, nhắc nhở cô là đã tới giờ cơm chiều rồi.
Cầm ví tiền,thay y phục muốn ra khỏi nhà, điện thoại trong nhà vang lên.
Giọng Hàn Duệ tức giận truyền đến: “Sao không nhận điện thoại? Nhét mobile vào cái góc nào rồi?”
Tư Ninh kéo ống nghe ra xa một chút, ánh mắt tìm tòi, bỗng nhiên nhớ lại là mobile đặt ở trên giường, lúc rời giường không cầm theo người. Hàn Duệ gọi điện thoại đến sao? Nghĩ đến chuyện anh một bên ứng phó tình nhân, một bên vẫn phân tâm “chiếu cố” mình, Tả Tư Ninh cười lạnh: “Có chuyện gì sao?”
Nếu như Tả Tư Ninh không nghe lầm, hình như Hàn Duệ thở dài một hơi? Anh làm cái gì vậy? Để cho Tư Ninh cảm thấy mình làm cái gì để cho anh chịu bao ủy khuất, chịu bao oan uổng?
“Trong ngăn tủ dưới TV có để ít tiền lẻ, lát có người bấm chuông thì mang ra ngoài tính tiền.”
Tả Tư Ninh bừng tỉnh đại ngộ: thì ra là chuyển phát, muốn mình kí nhận giúp.
Trước khi gác điện thoại, Hàn Duệ lo lắng nhắc nhở một câu: “Nhớ ăn uống! Anh xong việc liền trở về.”
Anh đã hết chuyện chưa? Từ lúc nào mà trở nên lề mề như vậy? Tả Tư Ninh phi thường “khách khí” đáp một câu: “Vâng, đại gia. Đồ này nọ đều là của anh, anh tới lúc nào cũng được, em nhất định sẽ không mang tiền chạy trốn mà không nói một lời.”
Nói xong lời này thật thống khoái. Nhưng khi cúp điện thoại cô cơ hồ nghe thấy tiếng cười, là của Hàn Duệ và cả của phụ nữ. Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà, cảm thấy mình nói lời kia sao lại nghe như thể là bình dấm chua nổi bọt – chút chua xót? Ảo giác, nhất là cảm giác của mình sai rồi. Anh – Hàn Duệ ở với ai,yêu ai đều không sao cả, dù sao qua ba năm, kiếm một chút tiền của anh xong thì mình liền mang con rời đi.
Tả Tư Ninh có ba nguyên tắc sống: thứ nhất, ai cũng không được khi dễ hai mẹ con cô. Thứ hai: không bao giờ chê tiền. Thứ ba: bất cứ khi nào và bất cứ chỗ nào đều không được phép quên hai điều trên.
Lúc Tả Tư Ninh đang cất tiếng cười to, người giao hàng đã bấm chuông rồi.
Cầm lấy một tập tiền lẻ, Tả Tư Ninh ra mở cửa.
Lúc đưa tiền, cô sửng sốt một phen, sau đó chỉ vào số phòng: “Anh ơi, anh thực sự mang tới nhà này sao?”
Người giao hàng nghiêm túc nhìn vào số nhà rồi gật đầu khẳng định: “Đúng vậy, cô àh, là nhà này không sai. Mà hơn nữa đây là bữa ăn được đặt khẩn cấp, do chủ bếp của chúng tôi tự mình nấu a. Hơn nữa lại sử dụng thiết bị giữ ấm đặc biệt, lại thêm hộp bảo vệ để đảm bảo thức ăn được đưa đến nơi vẫn còn bốc lên hơi nóng... Nếu cô không tin, tôi có thể trả tiền lại ngay.”
Ánh mắt Tả Tư Ninh nhìn vào cái hộp đựng đồ ăn như ở trong khách sạn, có từng tầng bao bọc. Nếu nói như vậy thì tiền ăn nhất định không ít. Cô liếc mắt nhìn tập tiền lẻ trong tay mình, cảm thấy bị Hàn Duệ lừa gạt: phải rất rất nhiều tiền lẻ mới đủ a.
Người đưa cơm hiểu ý, nở nụ cười, thái độ hòa nhã: “Cô àh, cô yên tâm. Bởi vì chủ nhà là hội viên của tiệm ăn chúng tôi nên tiền cơm đã được thanh toán trước rồi. Hiện tại cô chỉ cần trả tiền phí vận chuyển thôi.” Ánh mắt người đưa cơm quét vào lòng bàn tay cô, giống như đang nói: cô àh, rất rẻ, số tiền trong tay cô chắc chắn là đủ.
Trước khi người đưa cơm rời đi, Tả Tư Ninh hỏi một câu: “Không biết tiệm ăn của các anh là gì vậy?” Cô rất có hứng thú biết tiệm ăn cao cấp nào lại giao đến tận nhà. Phục vụ cũng chu đáo quá đi.”
Người đưa cơm ngoái đầu lại cười: “Vằn thắn Cát Tường.”
Tả Tư Ninh có kích thích muốn cười ngất.
Kì thật thì người đưa cơm kia nói khoác quá mức rồi. Cái gì mà thiết bị giữ ấm đặc biệt, kì thật chỉ là một cái hộp đựng đồ ăn bình thường, mà cái hộp giấy bên ngoài cũng chỉ là bởi vì bên trong có hai hộp đựng đồ ăn nên mới phải cho thêm đi?
Nhưng hắn một chút cũng không khoa trương: mì vằn thắn quả thật vẫn còn bốc lên hơi nóng.
Nhìn thấy mì vằn thắn vẫn còn nóng hầm hập lại óng ánh trong suốt, Tả Tư Ninh bỗng nhiên cảm thấy mũi có phần chua xót. Cô tự nói với mình là bởi vì hít vào hơi nóng nên mới kích thích tuyến lệ...
Cô hình như bị ý nghĩ của chính mình với bát mì trước mặt chọc cười, cười đến sáng lạn.
***********************


Old school Easter eggs.