Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/802 lượt.
ống những kẻ đáng ghét vừa gặp đã mở miệng thảo luận “Bây giờ trên thị trường kinh doanh là có lãi nhất”…Xét về mặt nào đó, cậu ta hơi giống Quý Ngân Xuyên. Chơi với cậu ấy, tôi thường liên tưởng đến bầu trời đêm mù mịt vẫn còn le lói một ngôi sao, nhưng xem ra ánh sáng của nó rất yếu ớt.
Đến giai đoạn 2 sau khi Hàn Huyền bị đuổi học, tôi cũng từng có một thời gian rất dài rơi vào tình trạng buồn bã, trầm cảm, thậm chí tuyệt vọng. Lúc đó mỗi ngày của tôi đều giống hôm nay, ngồi tính toán mỗi tháng tiêu 500 tệ, cuối tuần một mình đi xem phim, trốn trong bóng đêm thưởng thức câu chuyện của người khác, xem phim võ thuật, mơ mộng một ngày nào đó mình có thể trở thành hiệp khách, làm những việc mình muốn làm. Tôi thất vọng về cuộc sống, thậm chí từng nghĩ đến việc tự sát, bởi tôi không nhìn thấy ý nghĩa sự tồn tại của mình. Tôi biết vài năm nữa, tôi sẽ già đi, tuổi xuân ngắn ngủi như vậy thôi, tốt nghiệp rồi chúng tôi cần phải kiếm việc làm, sau đó yêu rồi kết hôn và sinh con đẻ cái.Chúng ta vô hình chúng sẽ già đi, chỉ có thể ngồi trong bóng đêm lén nhìn lũ trẻ vụt qua tuổi xuân rồi già nua. Đời người cũng chỉ như thứ tài khoản vãng lai vậy thôi.
Nhưng sự thay đổi của Ngô Vũ Phi và Quý Ngân Xuyên đã làm thay đổi tất cả.
Họ giúp tôi biết trên thế giới này ngoài con người, còn có một chủng tộc gọi là tâm linh, họ chính là tâm linh của chủng tộc đó, dù bề ngoài họ giống như một người phàm, nhưng tấm lòng thì khác. Tôi thật may mắn đã phát hiện ra họ trong biển người mênh mông này, hoặc là chính họ đã phát hiện ra tôi…
Khi viết về thời kỳ Trương Vô Kỵ, tôi rất chuyên tâm, thậm chí còn nhập tâm hơn cả khi mẹ tôi xem ti vi hay Ngô Vũ Phi xem phim kinh dị. Tôi thoát khỏi phần xác, đứng trên phần mây cao thật cao, đứng dưới góc nhìn của ngời thứ tư để viết về Trương Văn Lễ, Quý Ngân Xuyên và cả Ngô Vũ Phi nữa. Viết được một thời gian, tôi không còn phân biệt rõ thực và hư nữa. Những câu chuyện được viết rất hấp dẫn, đến nỗi rất nhiều người đã gửi phản hồi cho tôi, giúp tôi làm quen với rất nhiều bạn, những con chim di cư ở khắp bốn phương tám hướng. Tôi biết họ cũng như tôi thầm mong được giống con chim tự do sải cánh. Tôi thường cổ vũ, nói với họ rằng hy vọng đang ở phía trươc, nhưng họ lại không biết chính người cổ vũ họ lại là một tên tuyệt vọng đến vậy.
Không lâu sau, có một nickname “Hãy cùng tôi đến chốn thần tiên” thực sự đã thu hút sự chú ý của tôi. Cách nói của người này rất đặc biệt, đầy bí ẩn, lần nào cũng vậy, nói xong rồi đi, rất giống phong cách của hiệp sỹ, dường như người đó được các vị thần phái đến để truyền thánh lệnh cho tôi.
Người đó nói với tôi Trương Văn Lễ vốn là cậu bé tự ti, cậu ta thường coi mình là con mọt sách, cho rằng các cô gái nhất định chỉ thích các anh chàng vừa đẹp trai vừa sành điệu như Quý Ngân Xuyên. Nhưng thực ra thì không phải, kỳ thực có nhiều cô gái thông minh không chú trọng vào vẻ bề ngoài, bởi vậy có lẽ Trương Văn Lễ mới là vết thương thực sự trong lòng Ngô Vũ Phi.
Tôi cảm thấy đó chắc chắn là người quen biết tôi. Ngày mồng 6 tháng 9 hôm đó, tôi quyết định đi gặp người này. Mặc dù tôi không biết bay, nhưng vẫn hy vọng gặp được lũ chin di cư, nghe chúng kể chuyện về bầu trời.
Lại vào một chiều hè rực nắng, tôi gọi điện hủy cuộc hẹn với Lý Lê và đến một tiệm cà phê, gọi một tách vừa uống vừa đợi người bí ẩn “hãy cùng tôi đến chốn thần tiên”, trong lòng tôi có sự hồi hộp và lo lắng mơ hồ, có lẽ tôi đang hy vọng một cuộc hội ngộ.
Người đó đã đến, tôi đoán sai rồi, đó không phải là Quý Ngân Xuyên, không phải Ngô Vũ Phi, càng không phải Lý Lê, nhưng cô ấy chính là người đó “Hãy cùng tôi đến chốn thần tiên”. Khoác lên mình bộ đồ trắng như tuyết, vừa vào cửa, cô ấy đã đi thẳng đến nơi chúng tôi đã hẹn – số 17 – đó là số áo mà Quý Ngân Xuyên thích nhất.
Cô ây chính là Dương Tiểu Tuyết.
“Ngạc nhiên lắm à?” – Cô ấy vừa cười vừa ngồi xuống, gọi một ly Kilimanjaro.
“Thật không thể ngờ được lại có thể là cậu, tôi cứ ngỡ là Ngô Vũ Phi cơ đấy”.
“Cô ấy là tôi, tôi là cô ấy, ha ha”.
“Cảm ơn cậu”.
“Khỏi cảm ơn, còn về phần thù lao thì…” – Cô ấy ngừng lại, nhìn tôi đầy hàm ý.
“Thù lao gì cơ?”
“Ngốc ạ, thù lao làm do thám”.
“Tùy cậu”
“12 cốc, à không, 20 cốc Kilimanjaro”.
“Không thành vấn đề”.
Một lúc sau, cô ấy như chợt nhớ ra điều gì: “Nhưng hồi trước Ngô Vũ Phi thực sự chưa từng nhắc về Quý Ngân Xuyên với tớ. Để tớ cố thử xem sao, xem có được uống cả 20 cốc Kilimanjaro không”.
Từ sau lần gặp mặt Tiểu Tuyết, mấy ngày nay trong tôi rất dễ chịu, cũng chẳng nhàn rỗi đến mức đi nghịc máy tính của ông Ngưu nữa, ngày nào tôi cũng lướt web. Giờ tôi thích coi các diễn đàn là mảnh ruộng đầy cỏ cây, trên đó có người tưới nước, có người trồng cây, còn nguyện vọng của tôi là trồng trọt cái cây to vươn chạm trời để khắc tên và câu chuyện của ba đứa chúng tôi lên đó, để “Trương Vô Kỵ” trở thành bất hủ
Mấy hôm nay tôi đều lên mạng trò chuyên với Tiểu Tuyết, cô ấy báo cáo c