Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ

Tác giả: Hà Tiểu Thiên

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.

bằng gạt tàn ấy chứ. Lần này tôi lên Bắc Kinh với một ý chí quyết thắng, không vào Bắc Địa không về.
ở Thượng Hải tôi không có bạn thân nào cả, chỉ có Tiểu Tuyết đến tiễn. cô ấy đưa cho tôi tấm bản đồ Bắc Kinh tích kín những nơi trong kinh thành mà Ngô Vũ Phi đã từng đến, rồi nói với tôi:” Chúc cậu thành công!”.
Trước khi lên máy bay, tôi chỉ nói với cô ấy hai chữ:”Cảm ơn”.
Tiểu Tuyết cười :”Đợi đến ngày vui của câu và Phi Phi , tớ nhất định sẽ tới”.
“Chắc chắn đấy nhé”- Tôi hỏi
“Chắc chắn rồi”
Tôi lại quay đe\ậu nói thêm:” Nhớ dẫn theo câu bạn trai người nước ngoài của câu đấy”.
Cô ấy cười :”Nhất định”.
Máy bay đã cất cánh , bay vào khoảng không cao vời vợi,nhìn hàng đèn dài tít tắp bên dưới, mặt đất nhấp nhô, khung cảnh thật hùng vĩ. Tôi thấy mình thật hào hứng, trái tim dường như đang thầm hát. Tôi nghĩ sự hào hứng này chỉ có những chú chim từng khao khát được tự do bay lu\ượn mới hiểu được, chú chim sắp bắt đầu cuộc hành tri2ng vô định, mới thấy được mặt đất tráng lệ ở phía dưới.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy Quý Ngân Xuyên trong tôi lên tiếng:
“ai nói tuổi trẻ không thể lầm lõ, còn trẻ ranh thì… con mẹ nó,đủ thứ…”
Cô MC Ngô Vũ Phi vẫn giữ thói quen của nhiều năm trước , dù bận rộn thế nào, cứ đến cuối tuần cô lại đi xem phim. Đây là thói quen hình thành từ thời đại học, lúc đó, cô ấy không như bây giờ đơn độc ngồi lẫn giữa đám ngưới huyên náo, khi đó có người bạn tốt nhất luôn cùng cô chia ngọt sẻ bùi, cả nụ cười vá nước mắt .
Cô ấy đeo chiếc kính râm, mặc chiếc áo gió, rồi rời nhà bước qua con đường dài, bước qua gió đêm , bước qua ánh tịch dương còn sót lại trêm đám lá, Cũng giống như mấy năm trước cô cùng Trương Văn Lễ đi qua vườn đào, vườn quế, vườn phong, vườn mai tuyệt đẹp rồi đến thư viện xem một bộ phim kinh điển. Đó cũng là một buổi chiều hoàng hôn ánh nắng chiều rơi rớt, cánh chim chao liệng, không khí thoang thoảng một mùi hương thật khó diễn tả, họ cứ thế hào hứng đi xem câu chuyện của người khác, thế nhưng ai sẽ chứng kiến câu chuyện của chính họ?
Cô bước và rạp, rồi ngồi trong bóng tối. Cứ mỗi lần như vậy, cô luôn cảm thấy anh vẫn đang bên cạnh nhìn cô, giống như mấy năm trước vẫn hay lén nhìn cô. Mỗi lần xem phim cô đều hi vọng có một tiếng nói thì thầm bên tai, nói với cô diễn biến tiếp theo sẽ ra sao, tiếp sau đó sẽ xuất hiện người nào, có việc gì đó xảy ra. Nhưng đã ba năm rồi, đó chỉ là âm thanh vọng lại từ miền kí ức
Hôm nay cô tìm được chỗ ngồi rẩt nhanh, bởi chẳng có mấy người, chính xác thì chẳng có người nào khác. Chắc chắn cô ấy đang buồn, hôm nay phải chăng không chiếu phim? Đương lúc đang buồn bộ phim bắt đầu được chiếu, nhưng không phải bộ phim giới thiệu bên ngoài mà được quay bởi chiếcn máy quay DV gia đình, mặc dù tay nghề còn non nớt nhưng cảnh quay rất đẹp và hài hước. Trong phim có hai nhân vật chính, trong đó có một chàng trai luôn coi trong mình có hai con người, luôn luôn lừa dối bản thân và lừa dối cả cô gái đó, tất cả đều quen thuộc đến thế, sự hợp tác ăn ý trong đêm dạ hội, từng câu nói tiếng cười trên tàu, cảnh pháo hoa trong đêm trước ngày tốt nghiệp, sau màn pháo hoa hai người cô đơn mỗi người một nơi..

Đương nhiên phần trên đều do tôi tưởng tượng, trí tưởng tượng của tôi vốn rất tốt. Bây giờ ngồi trong hậu trường chờ đợi bộ phim kết thúc. Tôi hơi căng thẳng, nhưng giờ đây cứ khi nào căng thẳng tôi đều có liệu pháp, tôi coi mình là Quý Ngân Xuyên thì mọi việc sẽ OK thôi
Bộ phim đến đoạn cao trào nhất bỗng có tiếng nhạ cất lên, tôi bước ra, đứng dưới ánh đèn. Cảm giác lúc đó giống như câu nói mở đầu trong tác phẩm “Trăm năm cô đơn” mà tôi thích nhất
Nhiều năm sau khi đứng dưới ánh đèn sân khấu, tôi đều nhớ lại buổi tối tuyệt vời khi Ngô Vũ Phi lần đầu tiên lôi được tôi lên sân khấu, cũng nhớ lại đêm pháo hoa rực rỡ trước ngày tốt nghiệp, nhớ lại lúc chia tay ở sân bay Ngô Vũ Phi muốn tôi hát một bài cho cô ấy nghe nhưng bị tôi từ chối..
Tôi cất giọng hát bài hát đã vang lên trong lòng tôi hàng ngàn hàng vạn lần, mặc dù đã trễ mất ba năm:
Tâm trạng của em thường bay bổng
Muốn bay bổng khắp chốn
Mong chớp lấy một chút an ủi
Em thường thích quanh quẩn giữa đám đông
Em sợ nhất cảm giác cô đơn
Con tim em mong manh thế, vừa chạm đã vỡ
Chỉ sợ làn gío thổi
Em muốn có nhiều người bên cạnh
Em sợ nhất bóng đêm đen mỗi ngày
Nhưng rồi trời vẫn tối và người rồi sẽ đi xa
Không ai có thể mãi mãi ở bên một người
Và cảm giác cô đơn, ai cũng phải đối mặt
Sự kiệt quệ không chỉ có hai đứa mình cảm nhận thấy
Đang hát bỗng mắt tôi nhòa đi, giọng nghẹn lại, ảo giác mơ hồ dần hiện lên trong đầu tôi, đưa tôi về thời điểm nhiều năm trước, cũng trong một hội trường giống như thế này, tôi trốn trong cánh gà, đợi nửa kia của mìnhQuý Ngân Xuyên uể ỏai ngồi trên sân khấu, cầm míc hát. Anh chàng lãng tử đó bỗng nhiên lại là một phần sinh mạng của toio ! Nếu không có bức thư đó của Ngô Vũ Phi, có lẽ cả đời tôi cũng không dám đứng trên sân khấu cầm mic hát với cô gái tôi yêu, có lẽ suốt đời tôi