Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
ấy làm gì?”
“Không nói thì tốt, nếu không cậu lại hiểu nhầm tôi thực sự có… ý như thế với cậu.”
“Không có, không có! Cậu có thể có ý gì với tôi chứ?”
“Cậu biết thế là tốt, tôi ghét nhất mấy tên nam sinh cứ tự mình đa tình, hơi tí là tưởng người ta đang yêu thầm mình. Trước kia lớp tôi có một nam sinh, đó mới đúng là phiền toái, một ngày tự dưng nói một nữ sinh đang yêu thầm mình, rằng cô ta đang theo đuổi cậu ta. Cậu mà không nói với cậu ta mấy câu, cậu ta liền bảo cậu có ý với cậu ta, nếu không sao lại cố ý không nói chuyện với cậu ta? Đám nữ sinh bọn tôi ghét hắn muốn chết.”
Anh thấy xấu hổ mà khó nghĩ, cứ cảm thấy Tạ Di Hồng đang chỉ chó mà mắng mèo, anh vốn muốn thanh minh một chút nhưng lại cảm thấy nếu thanh minh thì lại thành “tự trát phân lên mặt mình”, vẫn là không nói thì tốt hơn.
Tạ Di Hồng nói tiếp: “Thường Thắng cứ thích gán tôi với cậu, nói tôi với cậu có tình, còn bảo tôi thích cậu từ lâu, đúng là kiểu người điển hình chuyện dùng ngón chân cái để tư duy, anh ta cũng không nghĩ xem, tôi quen cậu từ trước, nếu mà tôi thích cậu, liệu có đến phần anh ta? Tôi chẳng phải sẽ “gần thủy lâu đài lấy tăng trước” chứ gì nữa?”
Đây là lý luận từ trước đến nay của anh, nhưng sau khi nghe những lời nói súc tích của Tiểu Băng, anh liền vứt bỏ thứ chân lý mình đã luôn nắm vững xưa nay, chuyển qua tin tưởng sự nhầm lẫn của Tiểu Băng về chuyện “yêu thầm”. Bây giờ nghe Tạ Di Hồng chính miệng nói ra như thế, anh mới ý thức được bản thân đã quá phù phiếm, bị Tiểu Băng chụp cho cái mũ lớn nên không biết mình đã quá hồ đồ, còn tưởng thật là Tạ Di Hồng đang yêu thầm anh nữa chứ.
Tạ Di Hồng như hiểu được diễn biến tâm lý của anh, nói tiếp: “Tiểu Băng nhà cậu có thể cũng hiểu lầm như thế, cảm thấy tôi yêu thầm cậu. Thực ra cậu biết mà, tôi sống rất thẳng, có gì đều nói hết ra miệng, tuyệt đối không giấu giếm điều gì. Tôi mà có ý với cậu á, tôi còn giới thiệu cô ấy cho cậu làm gì? Cậu nói xem có đúng hay không?”
Anh gật đầu. “Đúng đúng.”
“Tôi cảm thấy dạo này ánh mắt cậu có chút kỳ quái… mỗi lần nhìn tôi cứ như đang nhìn một đứa ăn xin ấy, đầy thương hại. Cậu đừng có mà giống tên bạn học ấy của tôi, vô duyên vô cớ tưởng bở rằng người ta đang thầm yêu mình.”
“Tôi không có…”
“Không có thì tốt. hai chúng ta ở cùng một cơ quan, làm cũng một phòng thí nghiệm, nếu cậu mà phiền phức như thế thì tôi không thể nào ở lại được.”
“Cậu nghĩ quá rồi…”
Tạ Di Hồng liếc anh hai cái, không nói gì nữa, đi tới chỗ thùng rác trước mặt vứt hộp cơm.
Buổi chiều Đàm Duy về nhà, liền gọi điện thoại cho Thường Thắng: “Tối qua không phải chú nói là về nhà hay sao? Sao lại không về? Cũng không bảo anh, hôm nay lúc Tiểu tạ hỏi, anh suýt nữa không biết trả lời thế nào.”
Thường Thắng cười ha ha. “Ấy, tối qua chỗ “kim ốc tàng kiều”, giãi bày nỗi lòng với hồng nhan tri kỷ của anh, chứ về nhà có khi lại bị con hổ cái ấy khóa cửa nhốt ở ngoài. Sao thế? Chú nói với cô ta anh ở chỗ chú? Vậy hôm nay anh về nhà cứ ứng theo như thế mà nói là được rồi. Chú cũng nhớ nhắc khéo vợ chú nhé.”
Anh nghĩ tới chuyện lại phải nói dối Tiểu Băng, lòng liền phiền muộn, không kìm được bèn trách cứ: “Chú xem chú đấy, lần trước anh đã nói rồi, đó là lần cuối cùng anh giúp chú nói dối, sao chú lại…”
Thường Thắng không thèm để ý. “Lần này không phải là anh bảo chú nói dối nhé, là chú tự nói dối ấy thôi, sai bảo chú nói đêm qua anh ở chỗ chú nào? Đêm qua anh cố tình không về đấy, vừa hay cô ta biết “nơi này không chứa ta, khắc có chỗ của ta”, đừng tưởng rằng anh rời khỏi Tạ Di Hồng thì sẽ không sống nổi. Nếu Thường Thắng đây đã muốn thì lập tức có thể ly hôn cô ta cưới vợ mới, xem cái thứ tàn hoa bại liễu như cô ta còn có thằng nào thèm rước.”
Thứ sáu, Đàm Duy dậy từ rất sớm, chuẩn bị tới nhà vợ giúp đỡ nhưng Tiểu Băng không muốn dậy. “Mắt cứ sụp xuống… Eo rất mỏi… Lưng cũng đau nữa… Xin anh đấy… cho em ngủ thêm chút nữa thôi…”
Anh nghĩ Tiểu Băng đến muộn thì được nhưng anh đến muộn lại rất dở. Tiểu Băng là con gái rượu, ba mẹ chiều chuộng con, cô không tới giúp cũng chẳng sao, nhưng anh là phận rể, nếu không tới giúp ba mẹ vợ chắc chắn sẽ không vui, bởi vì thành phố A hiện giờ đang thịnh hành mốt con rể làm công ở nhà mẹ vợ. Hội mẹ vợ thành phố A thích nhất sao sánh xem con rể nhà ai cần cù, chịu khó, nếu con rể nhà nào lười biếng, mặt mũi bà mẹ vợ nhà đó liền sa sầm, thấy rõ là con gái nhà mình không dạy được thằng chồng, bà mẹ đó sẽ về thổi gió bên tai con gái, cổ vũ con gái thực hiện “gia pháp” đối với con rể, nghe nói vì chuyện này mà số vụ ly hôn xảy ra cũng không ít.
Ba mẹ vợ anh vẫn là những người thấu tình đạt lý, thường cũng chẳng bắt anh phải làm việc gì cực nhọc, có lẽ bây giờ không có gì cực nhọc để mà làm, thêm vào đó anh với Tiểu Băng sống ở khu Đại học phía đông thành phố, ba mẹ vợ lại sống ở khu thương nghiệp phía tây, cách nhau khá xa nên cũng không thể việc lớn việc nhỏ nào cũng gọi anh tới gánh vác được.
Anh rể của anh không được chă