Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.

là bạn bè thân thiết gì, Thường Thắng lúc đó được coi là “người của Đảng”, còn anh lại là kẻ mù tịt về chính trị. Hai người bọn anh cùng tới Đại học A dạy học nên mới thành bạn, về sau lại vì quan hệ giới thiệu, mai mối đôi bên, chốc lát đã thành chỗ có giao tình, nhưng cả hai đều không quá hiểu nhau chứ đừng nói đến chuyện đánh giá.
Hôm nay anh cũng chỉ nhìn nhận cậu ta với vai trò là bạn học, còn là chồng của đồng nghiệp, hơn nữa anh biết Thường Thắng đã giúp giới thiệu cho Tiểu Băng mua bảo hiểm, cho nên anh mới ngồi tiếp chuyện. Thường Thắng không nói đến Tiểu Băng thì không sao, vừa nhắc đến Tiểu Băng là anh chỉ muốn nổi cáu, đã nhịn mấy lần rồi, nếu nhịn nữa chắc sẽ nổ tung mất.
Tiểu Băng nhắc nhở anh: “Đến cả Tiểu Lục mà anh cũng ghen? Quá không đáng! Sao anh ta có thể so với anh được, vốn không cùng một đẳng cấp mà! Hôm nay ở tiệm cà phê, hai người các anh đứng cạnh nhau càng rõ hơn. Ông xã em cao lớn hùng vĩ, anh ta tính là gì? Bé tí tẹo?”
“Em nói nghe rất bùi tai, thế sao còn vứt bỏ “cao lớn hùng vĩ” chạy đi hẹn hò với cái anh “bé tí tẹo” của em?”
“Em vứt bỏ anh khi nào? Là anh tự bỏ chạy chứ! Hì hì, em biết anh nuốt không nổi cái thứ tiếng Anh giả hiệu của anh ta, em cũng không chịu được, nhưng mà ba mẹ em muốn nhờ anh ta liên hệ giúp em trai em ra nước ngoài, cho nên ngoài mặt em vẫn phải thoải mái mới được.”
Anh thấy Tiểu Băng đối phó với Tiểu Lục chỉ vì việc em trai cô đi du học, trong lòng cũng dễ chịu hơn nhiều, có điều vẫn tận dụng cơ hội hỏi một câu: “Anh ta… sao lại có số di động của em?”






Em vợ của Đàm Duy tên là Trang Khiêm, sắp tốt nghiệp đại học, rất muốn đi du học, nói là trên lớp công dân hạng nhất đều đang làm thủ tục đi du học, công dân hạng hai mới tính chuyện làm nghiên cứu sinh trong nước. tiểu Khiêm đương nhiên muốn làm công dân hạng 1 nên cũng đi thi TOEFL với GRE, nhưng thành tích GRE không lý tưởng, nộp đơn cũng được một thời gian rồi nhưng vẫn chưa nhận được giấy báo trúng tuyển, giờ rất sốt ruột.
Đàm Duy biết ba mẹ vợ coi chuyện ra nước ngoài là vấn đề trọng đại, trong số đồng nghiệp của họ có vài người có con cái xuất ngoại, chuyện lưu truyền giữa các đồng nghiệp với nhau trở thành giai thoại. Ba mẹ vợ của anh còn có một đồng nghiệp có cô con gái gả cho một du học sinh Mỹ về thăm gia đình, kết hôn chưa lâu lại ra nước ngoài, chuyện này sau cũng trở thành giai thoại trong đám đồng nghiệp. Ba mẹ vợ thường xuyên đem chuyện xuất ngoại ra treo sẵn bên miệng, tuy chỉ là nói chuyện Tiểu Khiêm xuất ngoại, chuyện con cái đồng nghiệp ra nước ngoài nhưng Đàm Duy mỗi lần nghe xong đều cảm thấy họ đang có ý thúc giục anh.
Khi anh còn đi học cũng không phải chưa từng nghĩ đến chuyện ra nước ngoài, nhưng anh nghe nói chuyên ngành của anh ở nước ngoài khó kiếm việc, hơn nữa ba mẹ chỉ có một đứa con trai là anh, sức khỏe của ba mẹ anh lại không tốt, không chỉ không nỡ để anh ra nước ngoài, ngay cả để anh đi làm việc ở xa cũng không nỡ, cho nên anh vừa tốt nghiệp xong liền trở về cắm rễ ở thành phố A.
Anh vừa bắt đầu làm việc, trường học cứ ba ngày hai bận lại hô hào tuyển dụng, nói là Đại học B là học viện trọng điểm, năng lực của đội ngũ giáo viên phải được nâng cao, mục tiêu cuối cùng đó là tất cả giáo viên phải có bằng tiến sĩ… Tuy rằng tuyển tới tuyển lui, cuối cùng vẫn là tuyển lại một loạt giáo viên, nhưng mỗi lần như thế lại khiến cho các giảng viên đang làm việc nơm nớp, cứ như sợ bất cứ lúc nào kế sinh nhai của mình cũng bị “tuyển” đi mất.
Đàm Duy lúc đó có suy nghĩ “quan bức dân phản, không phản không được”, chuẩn bị đánh một trận quyết định, cũng làm thủ tục du học tự túc. Nhưng đúng lúc đó giáo sư Viên lại đưa ra đề nghị hướng dẫn, đặc biệt lôi kéo anh học tiến sĩ tại chức, anh thấy đi học cũng chẳng thiệt thòi gì, bèn đi học tiến sĩ tại chức. Về sau quen biết Tiểu Băng rồi lại chỉ một lòng nghĩ tới chuyện yêu đương, kết hôn, việc xuất ngoại cũng bị ném luôn ra sau đầu.
Niềm an ủi duy nhất đó là Tiểu Băng vẫn cho rằng anh mạnh hơn Tiểu Lục, nhưng anh suy nghĩ cẩn thận, phát hiện Tiểu Băng thật ra tâng bốc anh một chuyện: chiều cao. Tiểu Lục không cao bằng anh nhưng anh ta cũng không thấp, khoảng tầm 1m74 thì phải. So với chiều cao của Tiểu Băng cũng rất hợp. Chồng thôi mà, có phải cái cột điện đâu, cao để làm gì kia chứ? Nói như vậy, có lẽ Tiểu Băng chẳng qua chỉ đang vỗ về anh, đem hết tâm sức ra để tìm thế mạnh của anh so với Tiểu Lục, nhưng nơi nào đó sâu thẳm trong lòng cô nhất định đã biết anh chẳng có điểm nào bì kịp Tiểu Lục cả.
Đêm hôm đó Tiểu Băng rất vui vẻ, quấn lấy anh đòi làm “chuyện ấy”. Trong lòng anh nghi ngờ, không biết có phải nhiệt tình của Tiểu Băng bị Tiểu Lục kích thích, không có chỗ phát tiết đành phải chọn anh hay không. Nhưng cơ thể anh dường như chẳng cần phân rõ trắng đen ra sao, chỉ cần “cơ sở” vừa “kêu gọi”, “lão nhân gia” đã vội vàng “đến” ngay.
Ngày hôm sau, khi Đàm Duy lên lớp nhìn thấy Tạ Di Hồng, thấy cô như chẳng có chuyện gì, hoàn toàn không nhìn ra là