XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

n cảm thấy thật giả dối.
Thật hiếm khi, cô nhắc lại về câu chuyện quá khứ đầy xúc động:
- Thật ra con người tôi cũng chẳng phải là tốt đẹp gì. Thật vậy, ông Giang đối xử rất tốt với tôi như vậy, nhưng tận sau trong nội tâm, tôi không thề cảm kích, anh có tin được không?
Bà Ngô Tĩnh Văn và ông Giang Huy cùng học dại học, hai người này đều có chung một mối quan hệ đó là ông Hướng Mạc Vân. Thậm chí có thể nói ông Giang Huy là bà mối của bà Ngô Tĩnh Văn. Nếu hồi đại học, ông Giang Huy không tích cực đứng sau thúc đẩy mối tình của Ông Hướng Mạc Văn và bà Ngô Tĩnh Văn, hẳn đã không có sự tồn tại của đôi tình nhân này. Và nếu như bà Ngô Tĩnh Văn không ở bên cạnh ông Hướng Mạc Vân, thì sao có thể có bi kịch của Kỷ Niệm Hi?
Tất cả những việc làm của ông Giang Huy, dù sao cũng chỉ để khiến bản thân bớt cảm thấy áy náy. Vậy sự áy náy của ông Giang Huy xứng đáng để cô nhận ư? Thế giới của đàn ông, cô thực sự không thể hiểu nối. Ví dụ như việc ông Giang Huy đã biết rõ ông Hướng Mạc Vân đã có hôn ước với bà Nam Lị, vậy sao vẫn muốn gán ghép để ông Hướng Mạc Vân ở bên bà Ngô Tĩnh Văn. Có thể vì họ đặt mình ở vị trí trên cao nên một khi họ thích một cô gái, họ có thể làm bất cứ việc gì mà không cần phải chịu trách nhiệm, cũng không cần phải phân chia rõ ranh giới, thậm chí chỉ để lấp đi khoảng thời gian nhàm chán của họ.
Ỷ lại quá nhiều vào tuổi trẻ, nên bất chấp mọi hậu quả, vì vậy đã gây ra hàng loạt sự việc phát sinh sau này.
Kỷ Thành Minh khá hiểu, nên cô không cần bất cứ thứ gì ông Giang Huy mang lại cho cô, đơn giản chỉ vì cô không chấp nhận việc làm của ông ta, đây không phải là chuyện tha thứ hay không tha thứ, chỉ là không thể chấp nhận mà thôi.
Không phải mọi sai lầm chỉ cần được đánh đổi bằng một chút trả giá là có thể coi như nó chưa từng xảy ra.
Thậm chí, cô chẳng sợ phải cô độc một mình, nhưng cô không cần sự thương hại của những kẻ khác.
Kỷ Niệm Hi nhìn anh, thật ra cô đã có sự chuẩn bị trước chứ không phải vô duyên vô cớ nhắc lại chuyện này, nên cô hy vọng Kỷ Thành Minh có thể hiểu được:
- Mẹ của tôi, đã phát điên từ rất lâu rồi. Nhưng khi bà tự sát, bà lại rất tỉnh táo, bà đột nhiên tỉnh lại và nhìn thấy thế giới này, vì thế và đã quyết định tự sát, anh có biết vì sao không?
Kỷ Thành Minh tiếp tục lái xe:
- Em cứ tiếp tục đi.
Kỷ Niệm Hi lại cười:
- Bởi vì khi tỉnh lại, bà nhận ra trên thế giới này bà thật sự chẳng còn gì hết, bao gồm cả cô con gái của bà. Tôi vốn không phải là con ruột của bà mà chỉ là một đứa trẻ do bà nhặt được mà thôi.
Khi điên, bà Ngô Tĩnh Văn cho rằng mình còn một người thân thiết quan trọng ở bên cạnh, mà khi tỉnh táo, bà lại nhận ra mình chẳng còn gì trên đời.
Bà Ngô Tĩnh Văn đã tuyệt vọng ôm cô và nói rằng, sao con không phải là con gái mẹ, con không phải…
Trước đó, bà thường hành hạ đánh đập cô, có lẽ sâu trong nội tâm bà vẫn biết điều đó, chẳng qua là do bà không muốn thừa nhận mà thôi.
Kỷ Thành Minh bỗng hiểu ra, ngày ấy anh đi tìm cô vì hi vọng cô sẽ hiến tủy để chữa bệnh cho Hướng Tư Gia. Nhưng cô đã từ chối, thậm chí cô không chịu gặp anh, đơn giản tất cả là vì cô căn bản không phải là chị em ruột với Hướng Tư Gia. Cô không thể cứu được Hướng Tư Gia, nên cô mới như vậy. Hơn thế cô cũng rất hận Hướng gia.
Kỷ Thành Minh im lặng thật lâu, nhưng không hề mở miệng hỏi cô tại sao hồi ấy cô không nói ra sự thật.
Kỷ Niệm Hi nuốt nước bọt:
- Ngày ấy khi anh đưa tôi từ bệnh viện về nhà, tôi cho rằng anh hẳn sẽ rất hận tôi vì tôi đã không cứu Hướng Tư Gia. Anh hận tôi thì nhất định sẽ muốn làm gì đó với tôi, kể cả là hành hạ, nhưng anh nhất định sẽ không để cho tôi chết. Mà hiện lúc đó, tôi hoàn toàn lạ lẫm với hoàn cảnh thay đổi, đồng thời một mình tôi cũng rất nguy hiểm, nên tôi đã không nói gì hết, ở lại bên cạnh anh, ít nhất anh cũng sẽ bảo vệ sự an toàn của tôi.
Cô thật không ngờ, Kỷ Thành Minh chẳng hề hành hạ cô, nhiều lắm chỉ khiến cho cô đau lòng thôi.
Khi nói ra tất cả, cô cảm thấy rất nhẹ nhàng, để sinh tồn, chính cô đã luôn thận trọng tính toán, cô không hề tốt đẹp, thậm chí cô còn lợi dụng một vài thứ xung quanh.
Cô đã sớm không còn trong sáng đơn thuần nữa, cô vẫn hi vọng, mỗi khi cô nhìn lên bầu trời, cô muốn tự hỏi bản thân, liệu cô có còn có thể trở lại thuần khiết như xưa hay không.
Thời gian thật tàn nhẫn, khiến cô đã sớm không thể nhận ra chính con người cô.
Tất cả đều chỉ để sinh tồn, bất cứ ai cũng không ngoại lệ. Nên cô oán trách Giang Thừa Dự, nhưng cô vẫn tôn trọng quyết định của anh, đây đều là những lựa chọn trong cuộc đời, không ai có tư cách để phán xét, chẳng qua là do bản thân cô lựa chọn không thể chấp nhận mà thôi.
- Không trách tôi ư? – Tự nhìn lại, cô cảm thấy bản thân thật ích kỷ.
Kỷ Thành Minh nhắm mắt:
- Anh tin rằng em có nguyên nhân của riêng em, đương nhiên anh không thể đoán ra những điều em vừa kể.
Anh tin tưởng vào đôi mắt của mình hơn tất cả, cô có khả năng sẽ đau lòng vì mất đi gia đình, nhưng cô sẽ không vì thế mà bỏ mặc một người cô có thể cứu sống. Ờ