Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
đã rơi vào tình trạng này, cô ấy vẫn có thể khống chế được cảm xúc của mình, cô biết nơi đây còn có mặt rất nhiều người trong giới thượng lưu, nếu tin tức về hành động này của Mông Tuyết bị truyền ra ngoài sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Giang gia.
Rốt cuộc cô cũng không thể tiếp tục giả vờ thêm, cô nhìn Mông Tuyết:
- Yên tâm, tôi sẽ không làm gì hết. Nếu tôi thật sự yêu một người đàn ông, tôi sẽ tình nguyện làm tất cả cho anh ấy, kể cả phải trở thành một kẻ thứ ba, thứ tư, tôi đều không để ý. Nhưng tôi sẽ không cam tâm để bản thân phải chịu thiệt thòi. Nếu tôi chân thành yêu một người, thì anh ấy phải xứng đáng để tôi yêu, và anh ấy nhất định sẽ không bao giờ để tôi phải chịu tổn thương. Có thể tôi yêu Giang Thừa Dự, nhưng tôi vẫn yêu bản thân hơn.
Cô đứng dậy, nhìn lại Mông Tuyết vẫn không thể chấp nhận chuyện này:
- Một giây trước tôi vẫn ghen tị với cô, vì cô đã đạt được giấc mơ thời thanh xuân của tôi. Nhưng bây giờ tôi đã không còn ghen tị nữa, vì tôi đã buông tay.
Cô quay đi, một giọt lệ âm thầm rơi xuống, người thật sự yêu cô, sẽ không để cô phải tổn thương. Còn cô cũng sẽ không vì bất cứ ai để khiến bản thân phải thiệt thòi.
Đã thật lâu, thật lâu tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rơi mãi không thôi trong lòng mình, rồi một ngày kia khi ta ngẩng đầu lên, bầu trời đã trong xanh tự bao giờ. Hóa ra, vì ta đã quên ngẩng đầu lên, không chịu tin rằng cơn mưa kia đã sớm tạnh.
Buông tay, thật ra lại chẳng hề khó, chỉ cần bạn nguyện ý.
Không ai có thể ảnh hưởng được đến bạn, chỉ cần bạn đủ kiên định, chỉ cần bạn đủ can đảm.
Đừng sợ phải khóc, vì đó chính là lựa chọn của bạn
Tất cả các nhân viên trong tập đoàn quốc tế Minh Thành đều đang rơi vào trạng thái bận rộn. Những người biết chuyện nói rằng, thời gian gần đây công ty đang cạnh tranh gay gắt cùng tập đoàn quốc tế Long Giang, khiến cho tình hình nhân sự bị biến động mạnh đồng thời xu hướng cạnh tranh vẫn kéo dài liên tiếp. Đằng sau cuộc cạnh tranh đó, ngoại trừ một số nhân viên đã bỏ việc, hầu hết những người ở lại đều khá phấn khích.
Kỷ Niệm Hi vẫn như trước, cô sửa sang lại các tài liệu cần giao cho Kỷ Thành Minh xử lý. Hiện côn đang ôm một tập văn kiện lớn tiến vào văn phòng riêng của Kỷ Thành Minh. Vừa đúng lúc Kỷ Thành Minh đang xem lại dự thảo phương án cạnh tranh với tập đoàn Long Thành. Cô đặt tập văn kiện xuống bàn làm việc, sau đó đứng sang bên cạnh anh:
- Đây là phương án vừa được quyết định à?
Kỷ Thành Minh mỉm cười:
- Đúng vậy. – Sau đó lại liếc nhìn cô . – Em nên ghi nhớ lại, sau đó chia sẻ với người em muốn chia sẻ.
Cô còn chưa kịp phản ứng, cửa ban công đã bị đẩy ra, một nữ nhân viên văn phòng giật mình khi nhìn thấy cảnh này, cô ta nhìn rất lâu, sau đó mới tỏ ra xấu hổ:
- Thật xin lỗi… thật xin lỗi… - Sau đó chạy biến mất một cách thần kỳ.
Kỷ Niệm Hi nhìn chằm chằm về hướng chạy của cô gái đó, đột nhiên chợt hiểu ra:
- Cũng không tồi. – Cô rời khỏi anh, nếu như vừa rồi là cơ hội lợi dụng giá trị của cô một cách hoàn hảo nhất, ít nhất cô vẫn có thể chấp nhận được.
- Do mẹ anh sắp xếp. – Một câu nói đơn giản, có thể coi là một lời giải thích, anh liếc nhìn cô: - Em vừa rồi hình như cũng không hề giãy dụa.
Cô trừng mắt nhìn anh:
- Nên anh muốn thử nếm hậu quả không? – Cô cũng không ngại động võ đâu nhé, nói xong lại tự cười: - Những chuyện ngây thơ như vậy không hề phù hợp với thân phận anh đâu.
- Cũng không phải chưa từng làm gì hết. – Rất nhẹ nhàng bâng quơ.
- Điều đó cũng không chứng tỏ rằng chúng ta hợp với nhau. – Cô khẽ nói, sau đó rời khỏi văn phòng.
Kỷ Niệm Hi có cảm giác lần này Kỷ Thành Minh thật sự ra tay, sau khi cô theo anh tham gia vài bữa cơm cô dễ dàng nhận ra điều đó, nhất là khi các nhân vật có mặt trên bàn tiệc đều là những ngừoi có máu mặt. Khi nhìn hành động của Kỷ Thành Minh, cô cảm thấy lo lắng cho Giang Thừa Dự.
Bị một người thấu suốt mọi suy nghĩ của mình, dù sao cũng chẳng tốt đẹp gì.
Kỷ Thành Minh vừa lái xe, anh vừa thốt lên những câu nói khá hèn mọn với cô:
- Em thử nói xem, nếu anh giúp em dành lại 20% cổ phần công ty thì sao?
- Cảm ơn ý tốt của anh, thế nhưng tôi không cần đâu. – Cô thấy hơi phiền toái, không biết là phiền vì ai, nhưng vì trong lòng bề bộn nên cô muốn nhân cơ hội này nói hết ra: - Tôi thật sự không muốn bất kỳ thứ gì của Giang gia. Trước đây vì thiếu hiểu biết, tôi chẳng thể hiểu nổi bất cứ chuyện gì, nhưng bây giờ tôi đã nhận ra rất nhiều điều, tôi không muốn liên quan đến Giang gia nữa.
- Kể cả tai nạn của em, em cũng không muốn truy cứu nữa sao? – Kỷ Thành Minh thật bất ngờ trước sự “vĩ đại” của cô.
- Dù sao cũng chẳng thay đổi được gì hết, coi như đó là cách tôi báo đáp công ơn dưỡng dục của Giang gia. Tôi vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của cha ông xưa, nhận một giọt ân huệ thì phải báo đáp bằng cả một dòng sông.
Kỷ Thành Minh nở nụ cười đầy khách sáo. Sao cô có thể nói ra được những câu nói đáng ghê tởm thế chứ, đến chính cô cò