Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
về mối tình đầu của cậu.
Kỷ Thanh Minh hơi cúi đầu suy ngẫm.
Thông thường anh sẽ nghĩ rằng sau nhiều năm cậu bé gặp lại cô bé, rồi thì … thôi tự YY đi.
- Sau đó thì sao? - Kỷ Thành Minh không tưởng tượng đến một kết thúc viên mãn, anh chỉ nhìn cô chăm chú, anh muốn hỏi cậu bé đó có đưa kem trị mụn cho cô bé không, nhưng anh nhận ra câu hỏi này hơi ngu ngốc.
Kỷ Niệm Hi liếc nhìn anh:
- Hết rồi.
Câu chuyện chỉ có như vậy, không hề có sau đó, thái độ của Kỷ Thành Minh trở nên mông lung, hiển nhiên anh không thể nhận ra cô đã dùng câu chuyện này để phản bác lại câu chuyện của anh, trong lòng cô chợt cảm thấy khó chịu.
Sau khi xem xong bộ phim, họ ra khỏi rạp, bầu trời khá âm u, không rõ đã là mấy giờ, kiểu thời tiết này khiến người ta phải lo sợ. Kỷ Niệm Hi nhìn lên bầu trời, cô luôn có một ảo giác rằng thành phố sầm uất này có thể sụp đổ thành tro bụi bất cứ lúc nào, trời sẽ chẳng còn trong sáng được bao lâu nữa.
Năm 2012 cũng sắp đến gần.
Một chút thương tâm, một chút lưu luyến, hi vọng mọi thứ sẽ còn nguyên vẹn.
- Nếu năm 2012 thật sự là ngày tận thế, anh sẽ làm gì?
Cô nhớ trong một chương trình “Không yêu xin đừng gõ cửa”, một người chơi nam vào thời điểm quan trọng nhất đã hỏi người chơi nữ rằng nếu cô ở trên một chuyến bay gặp sự cố, cô có luyến tiếc gì không. Một người chơi nữ đã trả lời anh ta: “Không có gì để tiếc nuối.” . Cô cảm thấy câu trả lời đó thật đặc biệt, nhưng đáng tiếc là người chơi nam này lại không lựa chọn cô gái đó.
Thật hiếm khi tâm trạng của Kỷ Thành Minh lại trở nên rất tốt:
- Thật vui vẻ. – Nói xaong, anh còn gật đầu phụ họa.
Câu trả lời của anh thật sự nằm ngoài tưởng tượng của con người:
- Vì sao?
Rạp phim nằm đối diện quảng trường, họ đi đến trước quảng trường, ở đây thật náo nhiệt, có rất nhiều xe lưu động bán bóng bay và mứt hoa quả…. Kỷ Thành Minh đảo mắt nhìn một đám nhóc, dường như anh bị cuốn hút bởi nụ cười của chúng:
- Có rất nhiều người ra đi cùng ta, vậy còn gì chưa đủ nữa chứ?
Ngày tận thế, nếu tất cả mọi người đều rơi vào tận thế thì mình cũng không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh tồi tệ nhất đó, đồng thời, họ cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì, vậy tại sao lại phải tìm hiểu nghiên cứu về chuyện này chứ? Mặc dù điều kiện quan trọng nhất vẫn chỉ là “nếu như”
Bên cạnh cô chợt vang lên một tiếng hét chói tai, cô đi về phía đó nhìn xem, vừa đúng lúc có người lao đến, Kỷ Thành Minh dang tay ôm lấy lưng cô, kéo cô lại gần anh.
Ngay khi tay anh chạm đến, cô tỏ ra không thoải mái, sắc mặt có vẻ không tốt:
- Xin hãy tự trọng.
Anh rút tay về, cũng không hề giải thích hành động đột ngột của mình:
- Lợi dụng một con người thật hoàn mĩ, rồi sau đó đá thẳng cánh, chuyện này em vận dụng không tồi nhé.
Cô nghi ngờ nhìn anh, bỗng hiểu ra điều anh ám chỉ, cô há miệng, nhưng lại chỉ sờ nhẹ môi.
Dù đã hiểu nhưng vẫn không nên nói ra nhỉ.
- Gặp Giang Thừa Dự rồi nhỉ? – Anh đột ngột chuyển chủ đề.
Cô im lặng.
- Chỉ có thể gặp anh ta, em mới có thể trở nên ngơ ngẩn như mất hồn thế này. – Giọng anh hiếm khi lại trở nên bình thản.
Đến đây, cô đã không còn có thể nhẫn nhịn:
- Rốt cuộc tại sao anh lại cứ quan tâm đến đời tư của tôi thế?
- Không phải đến bây giờ em mới phát hiện ra chứ? – Anh vĩnh viễn né tránh trọng tâm lời nói của cô.
Cô thở dài, trao đổi với anh lúc nào cũng gặp chướng ngại, suy nghĩ của cô hẳn không sai.
Cô vừa nghĩ, nếu thật sự có ngày tận thế, liệu có ai sẽ khóc vì cô không? Nhưng cô lại quên rằng nếu người khác ra đi, chúng ta liệu có vì họ mà rơi nước mắt? Ai cũng chỉ bận tâm xem người khác có đối xử tốt với mình không, mà không hề nghĩ đến bản thân đã đối xử tốt với người khác hay chưa, sự trả giá của mình đã có thể khiến họ cảm động hay chưa
Ngay khi quay lại Đông Xuyên, Kỷ Niệm Hi lập tức đến tập đoàn quốc tế Long Giang để tìm Giang Thừa Dự. Nhưng khi đứng trước cửa tòa nhà tráng lệ đó, cô lại dừng bước, đành rút di động ra làm hình thức để trao đổi với Giang Thừa Dự.
Khi nhìn tòa nhà cao chọc trời này, cô không hề cảm thấy kích động, cô vào luôn chủ đề chính:
- Hẳn anh rất có hứng thú với Liêu Nguyên đúng không?
Vào thẳng chủ đề, không một câu thừa thãi.
- Đúng vậy. – Giọng nói của Giang Thừa Dự vô cùng sạch sẽ, sáng sủa.
- Tốt nhất là đừng đụng đến Liêu Nguyên. – Cô lập tức trả lời.
- Anh đã đổ rất nhiều tiền vào đấy. – Để chiếm trước ưu thế.
Cô mỉm cười, xem ra lần này Kỷ Thành Minh đã làm một trận không tồi nhé.
- Ồ… Vậy anh cứ tiếp tục thôi.
Cô gác máy. Nếu Giang Thừa Dự đã muốn làm vậy, thuận tiện cứ để anh làm cũng tốt thôi, bây giờ cô không nên nói với đối phương rằng anh nhất định sẽ thất bại làm gì.
Hành động của cô nên gọi là gì đây?
Luyến tiếc không quên?
Thật buồn cười, Giang Thừa Dự liên tục gọi lại, nhưng cô từ chối, nhất định không nghe.
Thế nhưng cô lại chẳng được may mắn, vừa quay lại đã gặp ngay vợ của Giang Thừa Dự - Mông Tuyết.
Mông Tuyết chẳng qua ngẫu nhiên gặp cô ở đây, nhưng trực giác giữa phụ