Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.
, giống như nhập tạp kim tệ, hành động này chưa từng xuất hiện ở các doanh nghiệp khác.
- Nói chung cần nhắc nhở anh vẫn nên chia ngọt sẻ bủi một chút mới được.
- Tôi lại thích ăn cả ngọt cả bùi thế đấy. – Kỷ Y Đình không hề có ý định thỏa hiệp.
Lộ Thiếu Hành mỉm cười, cứ như vậy anh ta sẽ gieo gió gặt bão thôi, anh không tin Kỷ Y Đình không hiểu được đạo lý này, nhưng sao anh ta vẫn quyết định cố chấp ôm khư khư lấy nó như vậy?
Trong khi hai người đang giao đấu trong một cuộc chiến giằng co bằng ánh mắt nảy lửa, phía sau bỗng có một giọng nói cất vang:
- Ngồi trong này vụng trộm uống rượu mà không gọi tôi, các anh thật thiếu tử tế đấy.
Ngay khi giọng nói quen thuộc này đến tai cô, cả người cô khựng lại.
Ngay tiếng bước chân rất nhỏ đang dần bước lại gần, cô cũng có thể chuẩn xác nhận ra.
Cô nhớ lại lời Lí Hiểu Hoa từng nói, lại thấy cười khổ. Thế giới này thật lớn biết bao, từ ngày ấy cô chưa từng một lần được nhìn thấy anh, nhưng thế giới này cũng thật nhỏ bé biết bao, chưa từng tưởng tượng thế nhưng vẫn có thể gặp lại anh.
Kỷ Thành Minh đứng trước mặt Lộ Thiếu Hành, anh híp mắt lại nhìn Kỷ Y Đình, trên môi nở một nụ cười đầy suy nghẫm. Hẳn Kỷ Thành Minh đây chính là người mà Kỷ Y Đình vừa nhắc đến- kẻ Lộ Thiếu Hành đang muốn tìm.
Ánh mắt Kỷ Thành Minh không hề nhìn về phía Kỷ Niệm Hi.
Năm nay có thể nói là một năm gặt hái đầy thành công của Kỷ Y Đình, anh may mắn nắm đúng thời cơ và nhanh chóng đứng vững ở Yên Xuyên, đó chính là điều Kỷ Thành Minh chưa làm được. Đều là con người, luôn có những tự mãn, những việc bản thân chưa thể thực hiện nhưng người khác cũng không thể làm được, họ sẽ cảm thấy công bằng, nhưng nếu người khác lại làm được, họ sẽ cảm thấy bất công.
Thương mại điện tử là một xu thế sẽ rất phát triển trong tương lại, là một miếng thịt béo bở mà không ai có thể không thích. Một khi đã thích, vậy nên đoạt lấy ngay trên miệng kẻ khác.
Buổi tối hôm đó, ba người đàn ông cùng ngồi thảo luận về rất nhiều vấn đề. Trong khi đó, sếp tổng của cô lại không hề mở lời cho phép cô ra về nên cô đành phải chôn chặt nỗi nhớ mong vô cùng da diết đối với chiếc giường thân yêu tận dưới mí mắt đang nặng trĩu của mình.
Người ngoài đều cho rằng Kỷ Y Đình có được thành công trên thương trường đều dựa vào may mắn, nhưng họ không hề biết rằng thương hiệu “Thượng Tinh” đã sớm được đăng ký sở hữu bản quyền, kể cả khi ban đầu không ai nghe đến cái tên này. Thành công của anh là nhờ một quá trình phấn đấu lâu dài, nhưng rất ít tin tức về anh được công bố, Kỷ Y Đình không cha không mẹ, tự dốc sức làm việc để có được vị trí hiện tại. Thế nhưng có lẽ trong mắt người ngoài, họ chỉ chăm chăm soi mói vào thành công của người khác bằng những từ ngữ khen ngợi tán dương vô cùng khoa trương.
Ban đầu, Thượng Tinh không hề được xem trọng, thậm chí có đối thủ còn đưa ra một cái giá thu mua một cách cứng nhắc không hề khách sáo và đều bị Kỷ Y Đình nhất quyết cự tuyệt, anh đã đổ không biết bao nhiêu tiền vào Thượng Tinh để không cho bất kỳ đối tác bên ngoài có thể khống chế nơi này. Vào thời điểm khả năng tài chính của Kỷ Thành Minh hạn hẹp nhất, anh vẫn nhất quyết từ chối. Hơn thế, Kỷ Y Đình ban đầu hoàn toàn lập nghiệp dựa vào bán lẻ, lợi nhuận từ bán lẻ chiếm 95% tổng lợi nhuận của Thượng Tinh. Trong tình huống đó, có bao nhiều người sẽ tình nguyện tiếp tục đổ vốn vào đây? Nhưng Kỷ Thành Minh vẫn đổ toàn bộ vốn, anh bỏ qua thị trường tiêu thụ thực thể mà lựa chọn thị trường thương mại điện tử, hiện tại đã đưa thương hiệu này trở thành đơn vị bán lẻ số một tại Yên Xuyên.
Một người như Kỷ Y Đình, Kỷ Niệm Hi tuyệt đối không thể tin anh ta sẽ chấp nhận hợp tác với Kỷ Thành Minh hoặc Lộ Thiếu Hành. Nếu như họ biết rằng, hằng năm Kỷ Y Đình đều dành một ngày để tham gia chuyến hành trình khám phá xuyên qua sa mạc đầy nguy hiểm, họ sẽ hiểu rằng, anh ta là người không hề e ngại phiêu lưu mạo hiểm.
- Nghe nói anh đang tu tạo lại lĩnh vực hậu cần? – Lộ Thiếu Hành lắc lư ly rượu, không hề nhìn Kỷ Y Đình.
Còn anh, anh chắc chắn sẽ không bao giờ đi tìm cô.
Một năm nay, cô thật sự chưa bao giờ từng nghĩ đến Kỷ Thành Minh, cô dựa vào đâu mà yêu cầu anh nhất định phải nhớ đến cô.
Khi trở lại căn phòng nhỏ bé của mình, nhìn thấy chú chó con do cô chăm sóc, cô lập tức ngồi xổm xuống, ôm lấy chú chó nhỏ đáng yêu:
- Có phải em rất đói rồi không? Xấu hổ quá, chị về muộn nên để cái bụng nhỏ này đói meo rồi. – Nói xong cô lại xoa xoa bụng chú cún con. – Tiểu Mĩ Nữ, có phải rất đói rồi không?
Cô tự đặt cho chú chó nhỏ của mình cái tên Tiểu Mĩ Nữ, vậy nên cún con thật xinh đẹp, lại chẳng bao giờ chịu lớn, chứ mãi nhỏ xinh để cô ôm trong ngực thật êm ái. Vì đây là một động vật có sự sống, nên có lẽ bởi vậy nó phần nào giúp cô vơi bớt cô đơn.
Cô bắt bản thân phải đi nấu cơm cho Tiểu Mĩ Nữ ăn, vào các buổi tối cô thường bỏ bữa.
Cô vừa nấu cơm vừa ngắm Tiểu Mĩ Nữ, lúc mới được nhận về nuôi, cô chỉ hi vọng để bản thân tự giá