Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

mọi người chỉ liếc qua cô ta một giây, sau đó trực tiếp bỏ qua để theo dõi Giang Thừa Dự và mỹ nữ kia.
Giang Thừa Dự mỉm cười giới thiệu Nghiêm Tố Nhi, Nghiêm đại tiểu thư với mọi người. Tất cả lập tức cùng tỏ ra một biểu cảm vô cùng hiểu chuyện.
Giang Lục Nhân dường như đã từng được nghe bà Văn Dao đề cập đến cái tên nay. Hình như, bà muốn ghép đôi cho Giang Thừa Dự và Nghiêm Tố Nhi, dù sao cả hai cũng đều xấp xỉ tuổi nhau.
Cô bước vài bước, đến cửa soát vé.
Không biết Nghiêm Tố Nhi và Giang Thưa Dự đang nói gì với nhau, hai người cùng nhảy xuống bể bơi rất nhanh, chắc là đang thi đấu. Kết quả không cần phải nói, dĩ nhiên là Nghiêm Tố Nhi thua, thế nhưng cô nàng vẫn ngồi bên cạnh Giang Thừa Dự trong tư thế cực kỳ mờ ám y như trước.
Giang Lục Nhân chỉ cười, họ vẫn còn cách nhau một khoảng cơ đấy.
Tầm mắt Giang Lục Nhân đang liếc về phía gương mặt của Giang Thừa Dự và Nghiêm Tố Nhi, cô nhìn đi nhìn lại hết người này đến người kia, đại khái cô cảm thấy mình đang đóng vai trò một khán giả đến xem kịch góp vui.
Đàm Hiểu Nguyệt đang đứng một bên trò chuyện với vài người khác, không ai có thể nghĩ rằng cách đây vài phút, cô nàng còn vừa dụ dỗ Giang Thừa Dự cơ đấy.
Bởi vì công chúa đã xuất hiện nên tất cả mọi người đều cảm thấy, đây không phải chỗ của mình.
Trước khi công chúa xuất hiện, trong đầu ai cũng từng ôm âp một hi vọng, biết đâu mình là một cô bé Lọ Lem.
Trước cảnh tượng này, cô chợt có cảm giác, chính bản thân cô cũng là một diễn viên, đồng thời cũng là một người ngoài cuộc.
Tay cô bất chợt nắm chặt lại, không phải vì cô hâm mộ hay ghen tị với Nghiêm Tố Nhi, mà chỉ là, tại sao Giang Thừa Dự không biết đường lùi một bước, giữ một khoảng cách với cô ta là được.






Giang Lục Nhân chỉ nhớ được rất ít đối với những chuyện đã xảy ra ở bể bơi. Cô nhớ lúc đó cô chạy thẳng ra ngoài cổng, cô không rõ vì sao, nhưng cô chỉ cảm thấy cực kỳ nổi giận. Trong lòng lại vẫn còn chút kìm nén, vì cô không bao giờ có thể nổi điên ở giữa chốn đông người như vậy, nên cô đành phải tự cố gắng chịu đựng. Cô quay lại phòng mình, tìm một vài bộ áo tắm, rồi trong đầu lại hiện lên thân hình nóng bỏng của Nghiêm Tố Nhi, cô chợt cảm thấy may mắn vì mình đã không đến bể bơi để tự làm bẽ mặt, ít nhất cô cũng có thể chứng minh rằng cô là người biết thân biết phận. Ngay sau đó, cô chạy ra ngoài mua cho mình một bộ bikini mới, thử hết bộ này đến bộ khác, rốt cuộc cũng chọn được một bộ tạm ổn để đi xuống bể bơi.
Trên đường trở về, cô tự hỏi bản thân vô số lần, cô đang làm cái gì vậy, chẳng lẽ chỉ cần thay một bộ bikini là có thể nhanh chóng hóa thân thành một người khác hay sao?
Cô vẫn nhớ rất rõ hồi bé, lần đầu tiên khi xem bộ phim tình cảm lừa đảo “Thủy Nguyệt Đỗng Thiên”, cô thích nhất là tình tiết khi Doãn Thiên Tuyết trở về. Không ai có thể ngờ rằng khi Doãn Thiên Tuyết quay trở lại đã biến thành một người giàu có và mạnh mẽ như thế, khiến cho những kẻ đã khinh thường và hãm hại cô ấy sợ mất mật. Cô từng hi vọng sẽ có một ngày mình cũng trở nên như thế, lập tức biến thân, trở thành người lợi hại nhất, hấp dẫn nhất.
Thế nhưng đó chỉ là một tình tiết ảo tưởng mơ mộng hão huyền mà thôi.
Cô cầm lấy bộ bikini của mình, không biết lúc mặc lên cô có thể hấp dẫn được ai đó không đây.
Ánh mắt Giang Thừa Dự quét một vòng trên khuôn mặt cô, anh rõ ràng không phải là người kiên nhẫn, quan trọng nhất là anh cũng không hiểu nổi anh đang bực tức cái gì chứ, cảm giác này thật kỳ lạ. Nhiều năm sau này khi nhớ lại, anh cho rằng thời điểm đó dường như anh đã dự cảm được những nhận định của anh sắp trở thành sự thật, có lẽ vì vậy mà anh cảm thấy buồn bực, anh tự nói với chính bản thân mình như vậy.
Thấy anh không mở miệng, cô lẳng lặng nhìn anh.
Giang Thừa Dự thấy vậy, không chủ định mà gật đâù.
Cô liền cười cười, dù cô cũng không biết tại sao mình cười.
Tình trạng này vừa ngoài ý muốn vừa đáng kinh ngạc. Cô vốn định hỏi anh ai đã thay quần áo cho cô, nhưng cô nghĩ nhiều khả năng sẽ chỉ nhận được một cái hừ lạnh của anh, vì thế không dám mở miệng thốt ra câu hỏi ngu xuẩn của mình.
Đề tài được chuyển.
- Em ở bệnh viện, cha mẹ có biết không?
- Em bị thương à? - Anh nhướng mày.
Nếu đã không bị thương thì còn nói với cha mẹ làm gì, chỉ càng tăng thêm phiền muộn Thái độ của anh khiến cô sốt sắng:
- Em chỉ sợ không về nhà, cha sẽ lo lắng.
Tay anh chợt cứng lại, thật may cô còn chưa nói “Mẹ sẽ lo lắng” đấy, không biết vì sao, khi nhắc đến đề tài này, anh chỉ cảm thấy buồn cười.
Cô gật đầu, lịch trình của anh vô cùng bận rộn, hẳn sẽ không ở lại đây chăm sóc cô đâu.
- Anh bận việc thì cứ đi trước đi.
Thái độ lạnh nhạt của cô khiến anh cảm thấy hơi khó chịu, anh dừng lại, nhưng vẫn quyết định tiêu soái bước ra ngoài.
Không bao lâu sau, lại có tiếng bước chân vang lên, cô cũng lười nhìn ra ngoài. Đồng nghiệp của cô hẳn đã về từ lâu rồi, cô cũng không phải là người có nhân duyên tốt đẹp gì, cô đoán chắc người kia


Ring ring