Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
uy đang nghĩ gì, nhưng bây giờ mọi thắc mắc của bà đã được thông suốt, hóa ra ông đang muốn dâng con gái của ả tiện nhân cho con trai bà cơ đấy. Cứ ngồi đấy mà mơ, chỉ cần một ngày bà còn sống, bà sẽ không để Thừa Dự có bất cứ mối liên hệ nào với con bé đó.
Mơ cũng đừng mơ.
Đêm hôm đó, Giang Lục Nhân không sao ngủ được. Đến đây lâu như vậy, nhưng dường như cô rất ít khi nhớ về người phụ nữ mà cô từng gọi là “mẹ” ấy. Người phụ nữ đó tựa như một dòng nước êm đềm, đúng vậy, rất êm đềm, giống như cái tên Ngô Tĩnh Văn của bà vậy. Ngô Tĩnh Văn đối xử với cô rất tốt thậm chí tốt một cách điên cuồng liều lĩnh. Hai người họ đã từng sống nương tựa vào nhau, là người thân duy nhất trên đời của nhau. Thế nên, mỗi khi nhớ đến bà Ngô Tĩnh Văn, cô luôn chỉ muốn dừng lại ở những khoảnh khắc bà từng yêu thương cô, vì nghĩ đến đây, cô sẽ bắt đầu hoài nghi về hiện tại. Cô hoài nghi rằng trên đời sẽ không còn một ai yêu thương cô như vậy nữa, hoài nghi rằng sự yêu mến của mọi người đối với cô đều là giả dối, hoài nghi rằng người duy nhất từng yêu quý cô đã vĩnh viễn ra đi.
Bà Ngô Tĩnh Văn đã ra đi thật an tĩnh.
Cô chỉ muốn hồi tưởng lại về bà Ngô Tĩnh Văn như vậy, cô không muốn tìm hiểu sâu hơn.
Một giây sau đó, cô vừa nhắm mắt lại, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Cô không muốn nghĩ đến, ngay chính bản thân cô cũng đang không ngừng phủ nhận, không có một ai thật sự yêu thương cô trên đời này hết. Bà Ngô Tĩnh Văn là một người phụ nữ vô cùng trầm lặng, trong mắt mọi người, bà rất đoan trang, chỉ tiếc là bà mang theo một đứa trẻ không cha. Cô có thể được xem là một trói buộc của cuộc đời bà, cũng là người thân duy nhất trên đời của bà Ngô Tĩnh Văn.
Cô thà để lý trí phong ấn ở những kỷ niệm tốt đẹp mà bà Ngô Tĩnh Văn từng dành cho cô, nhưng giờ phút này, cô không sao có thể tự lừa gạt chính mình.
Những vết thương trên người cô dần dần đã hồi phục, nhưng cô lại khao khát những đau đớn đã từng trải qua.
Tại thời điểm đó, cô đã học được thế nào gọi là hận. Cô căm hận người cha cô từng một lần được gặp mặt. Nếu như không có ông ta, cô sẽ không phải trải qua những ngày tháng như vậy, cô không thể hiểu nổi tại sao có những bậc cha mẹ lại vô trách nhiệm đến thế, cô không hề làm sai chuyện gì, vì sao cô phải gánh chịu tất cả như vậy chứ. Nhưng không một ai có thể đưa cho cô một đáp án. Trong một khoảng thời gian dài, cô không nói một lời, cũng không khóc, không cười.
Chính ông Giang Huy đã đưa cô đến nơi đây.
Khi cô đến Giang gia, cô đã tự nói với chính bản thân mình rằng, bất kể mọi người trong ngôi nhà này đối xử với cô như thế nào, thì vẫn tốt hơn trước đây.
Cô thật lòng cảm tạ.
Mỗi khi tâm trạng không được tốt, mỗi khi bị bỏ quên, cô đều tự nói với chính mình như vậy.
Chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc vì cô chưa từng nghĩ rằng ông Giang Huy là cha đẻ của cô, kể cả khi ông đối xử với cô vô cùng tốt, cô vẫn có thể nhận ra khoảng cách vô hình luôn tồn tại giữa họ, cô cảm động, cô cảm kích, nhưng cô chưa từng nảy sinh mối thân tình với ông. Có lẽ, trên một phương diện nào đó, cô cũng là một kẻ máu lạnh đáng sợ.
Mà trời ơi, cuối cùng cô cũng có thể hiểu được ánh mắt đầy ý vị thâm trường của bà Văn Dao và Giang Thừa Dự. Họ đều hoài nghi cô là con riêng của ông Giang Huy.
Cô vuốt nhanh môi, may mắn, không phải.
Đến Giang Thừa Dự cũng nói với bà Văn Dao như vậy, có phải trên một góc độ nào đó đã chứng minh, anh cũng thật lòng muốn đối xử tốt với cô không?
Có những điều, từ trước đến nay, vĩnh viễn không bao giờ liên quan đến chỉ số thông minh. Vào thời kỳ thanh xuân, Giang Lục Nhân không thể trốn tránh, cùng một sự kiện xảy ra với những người khác nhau cũng sẽ cho ra những cảm xúc khác nhau, huống chi là người con trai chính cô vẫn luôn để ý, vì thế thật dễ dàng để tự cô có thể tha thứ.
Cô mơ mơ màng màng đến tận rất khuya mới ngủ. Ngày hôm sau, cô tỉnh lại rất sớm, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.
Vừa nhìn thấy bà Văn Dao, cô cũng ngọt ngào chào “Chào buổi sáng mẹ ạ.” , cho dù không vui bà Văn Dao cũng sẽ đáp lại cô một hai câu.
Ông Giang Huy nhận ra tâm trạng cô không tồi, cũng cười hiền từ.
Thoạt đầu Giang Thừa Dự cũng phát hiện được Giang Lục Nhân có gì không đúng. Cô nhìn anh rất nhiều lần, cứ mỗi khi anh cho rằng cô định nói gì đó với mình, cô lại không nói được câu nào khỏi miệng.
Họ vẫn dừng xe ở góc khuất cạnh công ty như mọi khi, lúc Giang Lục Nhân vừa xuống xe, Giang Thừa Dự cuối cùng cũng không nhịn được đành mở lời:
- Em có gì muốn nói với anh vậy?
Giang Lục Nhân dừng lại nghĩ nghĩ:
- À , anh đi làm vất vả rồi.
Sắc mặt Giang Thừa Dự trầm xuống, chân dậm mạnh xuống chân ga, xe nhanh chóng phóng mất hút.
Cô vẫn tiếp tục dừng lại, đợi vài phút sau mới đi vào công ty.
Thế nhưng, trong mắt các đồng nghiệp, cô đã trở thành một cô nàng không an phận.
Trước đây họ coi Đàm Hiểu Nguyệt như cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, thì bây giờ họ chuyển bia đỡ đạn về phía cô. Bi quan th