Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

hẫn thờ ở đây để lãng phí tuổi thanh xuân.
Bên ngoài cửa sổ, trời chợt đổ mưa. Cô cực kỳ ghét thời tiết này, không phải vì cô không thích trời mưa, mà cô không thích trời mưa trong tình huống như thế này. Thật giống hệt các tình tiết trong các bộ phim truyền hình dài tập, cứ khi nào nhân vật nữ chính bị thất tình, là trời lại đổ mưa, như thể cơn mưa xuất hiện chỉ để lột tả bi kịch của cô nữ chính đó.
Ngay chính bản thân cô cũng không muốn dùng một cơn mưa để thể hiện bi kịch của mình, cho dù điều đó trông có vẻ rất hợp tình hợp lý nhé.
Ngày hôm đó, ở biệt thự Giang gia không có điều gì đặc biệt xảy ra.
Ngay đến bà Văn Dao cũng đã hẹn bạn cũ ra ngoài từ sáng sớm.
Đáng lẽ anh đừng nên xuất hiện, hãy cứ để cô được một mình, lặng lẽ đếm từng ngày từng tháng cứ thế chậm chạp trôi qua, giống như một ngày cô đang càng đến gần với thiên đường vậy.
Nhưng anh đã xuất hiện, anh đang đứng trước mặt cô.
Cô nhìn lại mình. Các đầu ngón tay đã trắng bệch từ bao giờ, vết thương cũ đã sớm hết đau, nhưng không hiểu sao biểu cảm trên khuôn mặt cô trở nên hơi vặn vẹo.
- Em không thoải mái ở đâu?
Anh cũng cảm thấy cô không bình thường.
Cô lắc đầu:
- Hôm nay sao anh lại về nhà sớm vậy.
- Xong việc rồi. - Giọng anh trở nên nhẹ nhàng bâng quơ. – Em có thích ra ngoài ngắm mưa cho thoải mái một chút không.
Cô gật đầu, lẽo đẽo theo sau lưng anh.
Đôi vai anh thật rộng, thật vững chãi.
Đôi vai ấy chiếm cứ toàn bộ tầm mắt cô. Bỗng nhiên cô cảm thấy vô cùng xúc động, cô rất muốn vồ lấy đôi vai ấy, ôm người ấy vào lòng, cô muốn được nức nở khóc lóc, được gào thét trước mặt anh. Thế nhưng cô chẳng thể làm được một điều gì hết, vì cảm xúc đó đã nhấn chìm lý trí kiên cường của cô.
Cho đến tận lúc anh ngồi lên xe, cô mới nhớ ra, cô chưa hỏi anh định đi đâu.
Xe lao nhanh trên đường cao tốc, bánh xe không ngừng ma sát với mặt đường, vô số tia nước bắn sang hai bên.
Những giọt nước không ngừng rơi xuống mặt kính.
Cô thấy hơi lạnh, nên khoanh tay ôm ngực.
Vẻ mặt anh đã trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, nên dù anh không cười, nhưng vẫn mang lại cho cô một cảm giác tốt hơn trước kia gấp nhiều lần.
- Anh định đi đâu?
Rốt cuộc cô vẫn không thể tiếp tục nhịn nữa, đành mở miệng hỏi anh:
- Đến chỗ em đang muốn đến.
Cô im lặng dõi theo anh, cô chưa hiểu ý anh.
Mãi đến khi xe tiến vào nghĩa trang thành phố, cô mới hiểu rằng, cái nơi anh gọi là “chỗ em đang muốn đến” là gì.
Một giây trước khi xuống xe, cô thật sự cảm thấy hận người đàn ông này. Vì sao anh lại muốn dẫn cô đến đây? Vì sao anh lại đưa cô đến nơi này? Vì sao bỗng nhiên anh lại đối xử tốt với cô như vậy? Vì sao anh lại do dự muốn tìm hiểu tâm trạng hiện tại của cô? Nếu như anh vẫn không quan tâm đến cô như trước, cùng lắm cô sẽ chỉ coi anh là một tia sáng trong lòng mình, cô sẽ lặng lẽ đứng xa xa nhìn ngắm anh, cô sẽ không bao giờ chủ động tìm cách tiếp cận anh, cô sẽ không bao giờ không biết tự lượng sức mà mơ tưởng anh có ý với cô đâu, có lẽ sau khi cô tốt nghiệp đại học, cô sẽ rời khỏi Giang gia, từ nay về sau cô sẽ không còn bất kỳ mối quan hệ nào với anh nữa.
Yêu thích một người và ở bên người ấy, từ trước đến nay luôn là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Vì sao anh lại như vậy chứ? Anh khiến cô cảm thấy, anh không bao giờ có ý với cô, vậy mà bỗng nhiên anh lại muốn xâm nhập vào nơi yếu đuối nhất trong lòng cô.
Anh có biết chăng, bi kịch được tạo ra, không phải chỉ vì người con gái không có cách nào chống chọi được, mà còn vì chàng trai đã không hoàn toàn cự tuyệt, vì vậy mà tình cảm mới cứ thấy sinh sôi.
Cô cầm ô, chăm chú ngắm nhìn Giang Thừa Dự từ lúc anh xuống xe.
Anh bước về phía cô, vô tư, như không hề nhận ra mình đã làm gì.
- Đi thôi.
Mọi thứ đều bình thường, như thể chỉ có riêng lòng cô đang trời đất đảo lộn mà thôi.
Cô thở một hơi thật dài, vẫn tiếp tục đi theo sau anh.
- Vì sao lại đưa em đến đây?
- Không phải em đang muốn đến đây à?
Anh hỏi ngược lại cô:
Đến ngay cả ông Giang Huy còn không nhớ hôm nay là ngày gì.
- Sao anh lại biết.
Cô vẫn muốn hỏi cho rõ ràng.
Giang Thừa Dự sửng sốt nhìn cô:
- Anh nghe cha nhắc đến một lần.
Hóa ra không phải anh chủ động đến đây ư? Vì ông Giang Huy bắt nên anh mới đến đây ư? Vì nếu ông Giang Huy đến đây sẽ khiến bà Văn Dao cảm thấy không thoải mái, nên mới muốn Giang Thừa Dự đưa cô đến đây, có thật là như vậy không?
Có lẽ cô lại tự đa tình rồi.
Cô gật đầu, đuổi theo bước chân anh.
- Dì thật vĩ đại.
Có lẽ sự im lặng của cô khiến anh không thoải mái, anh đành phải tìm một chuyện gì đó để nói.
- Một mình dì nuôi nấng em, hẳn phải cần dũng khí rất lớn.
Dường như cả đất trời núi sông đều đang bị dồn nén đè chặt lại với nhau, khiến cô thốt lên một câu nói chẳng hài hòa.
- Các bậc cha mẹ đều rất vĩ đại.
- Có lẽ vậy.
Anh từ chối tiếp tục đưa ra ý kiến, chỉ cười cười, anh nhận ra cô không hề hứng thú với chủ đề này.
Khi đứng trước bia mộ bà Ngô Văn Tĩnh, Giang Thừa Dự cung kính thở dài. Sau đó, anh cầm ô