Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
t mình, cô vẫn có thể cảm nhận được sức nóng trên khuôn mặt mình, như cô đang phát sốt lên vậy.
Sau khi tỉnh giấc cô phát hiện ra hơn một tháng nữa cô mới được đến trường, nghĩa là cô có khả năng sẽ tiếp tục bắt đầu chuỗi ngày từ sáng sớm khi mở mắt ra đến tối đêm nhắm mắt lại đi ngủ cô phải thường xuyên đối diện với cái trần nhà như vậy. Cô muốn bước vào xã hội, cô muốn được tự lập, lần này cô sẽ không dựa vào bất kỳ ai để tìm công việc cho cô nữa, kể cả phải rửa bát thuê cũng được. Trong một bài phóng sự cô từng được xem có thống kê rằng, số lao động làm công việc chân tay như rửa bát đũa, dọn vệ sinh … ở Trung Quốc thấp nhất so với toàn thế giới, dù phóng sự đó có phần khoa trương, nhưng cũng có thể nói rằng, đối với công việcchúng ta không nên phân biệt sang hèn. Đấy là cô đang tự an ủi bản thân, không cần phải bóc mẽ cô đâu nhé.
Thế nhưng ngay khi cô nói ra suy nghĩ của mình, lập tức nhận được sự phản đối của ông Giang Huy và cả bà Văn Dao.
Không bao lâu sau, Giang Thừa Dự cuối cùng cũng về đến nhà. Giang Lục Nhân liếc nhìn anh bằng một ánh mắt mong chờ nhưng lại chẳng cung cấp được thông tin gì. Giang Thừa Dự đưa mắt nhìn ba người, có lẽ anh cũng cảm nhận được không khí khác lạ trong nhà lúc này, sau khi biết được căn nguyên tiền quả của câu chuyện, anh không khỏi lắc đầu cười khẽ:
- Cha thật là cực kỳ bất công, hồi con lớn bằng em ấy, cha đã mặc kệ sống chết mà ném con vào công ty rồi.
- Có thể giống nhau được à?
Ông Giang Huy nói xong, vội vàng quay sang nhìn vợ mình, hình như chính ông cũng nhận ra mình đã lỡ lời.
Bà Văn Dao chỉ đưa mắt liếc nhìn chồng, nở một nụ cười khiên cưỡng.
- Đúng vậy, quả thật là không giống nhau.
Đề tài này, nhất thời không ai dám tiếp tục nhắc đến.
Giang Thừa Dự ho khan:
- Cứ để Lục Nhân ra ngoài làm việc chịu khổ một chút cũng có cái hay, em ấy mệt đến sống dở chết dở đi, mới nhận ra chúng ta đã đối xử tốt với em ấy như thế nào chứ.
Giang Lục Nhân trợn mắt lườm anh, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một thái độ lơ đễnh.
Sự tình nhanh chóng trở nên lạc đề, chỉ có Giang Lục Nhân luôn canh cánh trong lòng những lời của Giang Thừa Dự vừa nói.
Tối hôm dó, Giang Thừa Dự ghé qua phòng cô, cô liền nói thẳng với anh những suy nghĩ của mình:
- Có phải anh cho rằng em không thể chịu vất vả được đúng không?
Anh lắc đầu.
- Hay em không thể nhẫn nhịn, em không chịu được ấm ức?
Anh lại lắc đầu.
- Vậy sao anh lại nói với em như vậy?
- Anh nói gì cơ?
Anh đánh trống lảng một cách tài tình.
Hai người cứ ông nói gà bà nói vịt, mắt to lườm mắt nhỏ như vậy.
Thế nhưng, Giang Lục Nhân vẫn ra ngoài tìm việc làm, hơn thế cô còn tìm được một công việc không tồi nhé. Khi khai lý lịch, cô cũng không biết xấu hổ mà nói rõ cô đang tìm một việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè. Chủ quán không hỏi nhiều, ông là một người khá tốt bụng, ông đối xử với cô không tệ chút nào. Sau một tháng làm việc, cô sẽ được trả 1000 tệ, được bao hai bữa cơm, hơn nữa thực đơn trong bữa cơm trưa và cơm tối cũng rất phong phú. Đó là một nhà hàng nhỏ bán quà vặt như nộm thịt bò khô, chè, cơm …. Đương nhiên quán còn nhận ship hàng tận nơi.
Mỗi ngày trôi qua thật nhẹ nhàng, tuy có những thời điểm quán đông khách cô bận đến rối hết cả lên, nhưng công việc của cô cũng có nhiều phần việc khác nhau, đôi khi cô phải phụ bếp, đôi khi cô nhận nhiệm vụ bồi bàn, lại có khi cô phải đi ship hàng ra ngoài.
Mỗi khi nhìn thấy nụ cười hài lòng của khách hàng, dường như chính cô cũng cảm thấy rất thỏa mãn.
Cô đúng là một người cực kỳ dễ hài lòng mà.
Sau khi tìm được công việc, cô báo cáo lại với ông Giang Huy, sau đó vô cùng thoải mái hăng say chiến đấu. Cô cũng giống như nhiều người khác, vừa mới đi làm được vài ngày, cô đã tự cho rằng mình đang vất vả kiếm tiền bươn trải cuộc sống. Người đầu tiên cô nghĩ đến sẽ tặng quà là Giang Thừa Dự. Hình như anh chẳng thiếu gì cả, cho dù cô mua bất cứ thứ gì anh cũng sẽ chẳng cảm thấy đặc biệt đâu nhỉ?
Ừ, đây cũng có thể được coi là một nỗi muộn phiền ngọt ngào đúng không?
Cô thích cùng đồng nghiệp đi ra ngoài ship hàng, để có thể được nhìn ngắm phong cảnh phố phường.
Cô bạn đồng nghiệp sẽ lái xe, còn cô ngồi phía sau, có cảm giác như họ đang quay về thời cận đại dân quốc vậy, cứ nghĩ đến đây cô lại không khỏi buồn cười.
***
Giang Thừa Dự đang đi khảo sát một công trình lớn, lúc này, một tay anh lái xe, một tay anh cầm điện thoại di động áp vào tai để có thể nghe rõ hơn giọng nói của đối phương. Ánh mắt anh vừa lướt qua thì nhìn thấy Giang Lục Nhân, anh hơi sửng sốt, thậm chí anh còn không thể nghe thấy cuộc đối thoại ở đầu dây bên kia .Mắt anh nhanh chóng liếc qua một chiếc xe đẩy bán cơm hộp, trên xe có quảng cáo cả số điện thoại để phục vụ chuyển cơm đến tận nơi.
Đến ngày hôm sau, Giang Lục Nhân vô cùng hăng hái khi nhận được thông báo của chủ quán rằng họ vừa nhận được một đơn đặt hàng lớn nhất từ trước đến nay, nhưng khi nghĩ đến phải quay lại tập đoàn quốc tế Long Giang sau một thời gian ngắn như vậy, cô không bi