Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.
i hình ảnh của cô trở nên méo mó không thể nào hiểu nổi, ừ, vừa hay, cô cũng chẳng thèm bắt bẻ mấy hình ảnh vớ vẩn đó. Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, cô lại cảm thấy nổi giận, cô nhướng mày, theo bản năng cô dời khỏi vị trí bị tấm gương phản chiếu. Có lẽ, vì trong lòng cô cũng đang nghĩ về bản thân méo mó như vậy. Thang máy nhanh chóng đi xuống tầng trệt, cô bước ra khỏi thang máy, cố gắng đối diện với người đang đứng trước mặt cô.
Giang Thừa Dự cười nhẹ, trong đôi mắt anh dường như đang ẩn chứa một điều gì đó khá phức tạp:
- Cơm của anh đâu?
Cô chìa hai bàn tay chống trơn ra trước mặt anh, cô đang thử tính toán xem có nên học tập dáng vẻ trung kiên quật cường cố gắng tươi cười của mấy nhân vật nữ chính đang rất hot trong các bộ phim truyền hình gần đây không, nhưng cô thật không sao cười nổi, hơn nữa, cô cũng không muốn miễn cưỡng chính bản thân mình:
- Rơi mất rồi.
Giang Lục Nhân chớp chớp mi, đúng là cô thật sự không vui, nhưng cô nhanh chóng xoa dịu cơn tức giận, dường như cô không muốn để một ai nhận ra những suy nghĩ thật sự trong lòng mình, cô không sợ rằng chính cô cũng đang tự lừa mình dối người.
- Không đâu.
Giang Thừa Dự cười bình thản. Anh chợt nhận ra cô vẫn chỉ là một cô bé, tại sao anh lại lo sợ e dè đối với cô chứ.
- Anh đưa e về nhé.
- Không cần đâu. - Cô bước qua mặt anh. – Cảm ơn.
Giang Thừa Dự nắm chặt cánh tay cô.
- Anh đã nói là để anh đưa em về mà.
- Em nói là em không cần.
Cô từ chối không chút kiêng nể.
- Vậy em cứ đi trước đi, anh sẽ đi theo sau em, anh tiện đường mà.
Anh nở một nụ cười tươi như hoa, đối diện với khuôn mặt cau có của cô.
- Đến lúc em về đến cửa hàng, em nhớ hỏi ông chủ cho rõ nhé, vì sao mà anh đợi lâu như vậy vẫn chưa thấy mang cơm hộp đến, không phải là bị khâu trung gian ăn bớt để kiếm lời chứ?
Anh vừa nói vừa nhìn cô, ý anh hẳn đang ám chỉ cô chính là khâu trung gian ăn bớt kia phải không.
Cô buồn bực, dùng hết sức đập anh một cái:
- Anh muốn thế nào đây?
Cô nổi giận rồi.
- Anh đói lắm.
Anh xoa nắn khuôn mặt cô.
- Như vậy trông sẽ có sức sống hơn.
Cả người Giang Lục Nhân run lên. Cô chợt nhớ đến bộ tiểu thuyết mà cô thích gần đây nhất, trong truyện, nam chính lúc nào cũng có thú vui là chọc nữ chính nổi giận, dường như anh ta cảm thấy mỗi lần cô ấy giận như vậy cuộc sống sẽ sinh động hơn. Đàn ông đúng là đều biến thái, đều có mấy thú vui kỳ cục như vậy.
Cô đẩy tay anh ra, toàn bộ sự tức giận nãy giờ đều như biến mất.
Cô tức cái gì chứ? Có lẽ lời bình phẩm về anh trong mấy tờ tạp chí lá cải “Không chê một ai.” Đã sớm như một quả bom hẹn giờ cất giấu trong lòng cô, lúc này nó đang chuẩn bị nổ tung ngay lập tức . Con gái đều luôn thích tự lừa mình dối người như thế đấy, đều hi vọng rằng đó chỉ là những lời đồn đại vô căn cứ mà thôi, kể cả khi cả thế gian này đều biết đó là sự thật, cô cẫn cứ tiếp tuch tự lừa dối bản thân như thế.
Cô sờ nhẹ đôi môi. Trái ngược với thái độ của cô là một khuôn mặt vẫn luôn tươi cười.
- Mời anh ăn cơm đi. – Anh có vẻ rất vui. – Anh quên mang tiền rồi.
Giang Lục Nhân ác ý lườm anh một cái.
- A… Những người như anh hình như chỉ dùng thẻ tín dụng thôi nhỉ.
- Anh cũng không mang theo thẻ. – Anh bỗng nhiên cúi đầu nhìn xuống mũi chân. – Anh có thói quen luôn được người khác thanh toán rồi.
Cô biết rõ anh không hề nói quá, hẳn anh sẽ không bao giờ mang theo một đồng tiền mặt nào trong người. Mọi việc anh làm đều được trợ lý sắp xếp sẵn. Nhưng khi nói đến đây cô lại cảm thấy hình như trong lời của anh có ẩn ý khác.
- Em cũng không mang tiền, em cũng không mang thẻ tín dụng.
Cô cũng gian manh thế đấy.
Anh nhìn kỹ cô một lát, nụ cười trên gương mặt càng rạng rỡ hơn:
- Thế còn từ chối không cho anh đưa về? Chẳng lẽ trên xe buýt công cộng có vé miễn phí cho khách VIP như em à?
Hoặc là mời anh ăn cơm, hoặc là để anh đưa về.
Cô nổi giận.
Thế nhưng cô vẫn mời anh ăn cơm, ở một nhà hàng không tệ nhé, mặc dù có lẽ anh chẳng nhớ nổi tên của những món ăn trên bàn. Cô rất thích món đậu sốt cay của nhà hàng này, cực kỳ ngon, khiến một người thường ngày không thích ăn cơm như cô cũng ăn ngon lành hết veo hai bát cơm. Đúng là hương vị không tồi nhé, cô đặc biệt thích món này đấy.
Giang Thừa Dự cũng không hề kén ăn chút nào, thỉnh thoảng anh lại hỏi về công việc của cô tại nhà hàng cô đang làm, thậm chí anh còn dùng thân phận “anh trai” để hỏi rất chi tiết. Nếu thái độ của cô vẫn còn nhăn nhó, nhưng cũng không dám lèo nhèo thêm nữa, nhất là đối diện trước những câu hỏi vô cùng kiên định của đối phương.
Cho dù món đậu sốt cay có ngon đến mấy, cô cũng không thể cứ thèm ăn mãi như thế được, chẳng hay ho chút nào.
Thật bực mình quá đi.
Thanh toán hết 42 tệ, may quá, nếu theo suy nghĩ AQ một chút thì hôm nay cô vẫn lời nhé.
Rời khỏi quán ăn cô muốn nhanh chóng trở về cửa hàng để báo tin, mặt dù chủ quán đối xử khá tốt với cô, nhưng nếu cô cứ lề mề như vậy sẽ chẳng ai có thể chấp nhận nổi đâu.
Thế nhưng Giang Thừa Dự vẫn đưa cô về.