XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

a”, Kỷ Thành Minh rồi cũng sẽ tìm thấy một người con gái thích hợp với anh hơn, anh cũng giống như đại đa số đàn ông, chỉ khác ở chỗ Kỷ Thành Minh là một người đàn ông chung tình nhưng không si tình mà thôi.
Ngay từ khi còn nhỏ, Hướng Tư Gia đã luôn bị bạn bè và người thân đánh giá là một cô bé lớn trước tuổi.
Không phải là hình thể, hay tư duy, mà là trong suy nghĩ.
Vừa đến bệnh viện, Giang Lục Nhân đỡ Hướng Tư Gia xuống xe, Hướng Tư Gia dựa vào người Giang Lục Nhân, cô nhẹ nhàng mở miệng:
- Thật ra, tôi thật sự rất muốn yêu thích cô, nhưng kiếp này e rằng không còn cơ hội nữa.
Kỷ Thành Minh chạy đến nơi, ngay khi Giang Lục Nhân còn đang đứng ngơ ngác, anh đã nhanh chóng ôm Hướng Tư Gia đang té xỉu.
Kỷ Thành Minh bế Hướng Tư Gia, cùng Giang Lục Nhân lao vào trong bệnh viện, anh vô cùng vội vã, vô cùng lo lắng.
Cô ôm chặt lấy mình, cô không hiểu tại sao vừa rồi Hướng Tư Gia lại nói như vậy. Người ấy đối xử với cô tốt như thế, vì sao cô ấy có thể nói về anh như vậy. Là vì tình cảm không đủ nên không thể kiên định và tin tưởng đối phương, hay đơn giản chỉ là vì, đó là bản chất của con người.
Thật ra, nếu có thể, cô cũng muốn được yêu mến Hướng Tư Gia.
Đó là một cô gái lương thiện, ít nhất bỗng nhiên cô lại cảm thấy như vậy.
Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, Giang Thừa Dự gọi đến.
Hôm nay anh đến đón cô hơi muôn, nhưng cũng đã đợi ngoài cổng trường rất lâu.
- Em đang ở bệnh viện.
- Sao vậy? - Anh kinh ngạc.
- Em đưa bạn cùng lớp đến.
- Em đứng nguyên tại chỗ, anh đến đón em ngay.
Giang Lục Nhân không phải chờ lâu, Giang Thừa Dự đã tới.
Cô cảm thấy rõ ràng có điểm không hợp lý, khi lên xe, cô vẫn không nói gì, càng khiến Giang Thừa Dự không thể đoán được ý cô.
- Hẳn anh đã từng điều tra về thân thế của em rồi nhỉ? - Cô bỗng nhiên cười, nhìn vào người lái xe Giang Thừa Dự.
- Sao tự nhiên em lại hỏi về chuyện này?
- Có phải đã từng điều tra rồi đúng không?
Giang Thừa Dự im lặng.
- Hẳn là phải có quan hệ với Hướng Tư Gia nhỉ?
Giang Thừa Dự đột ngột tăng tốc.






- Anh ơi, sao tự nhiên em lại cảm thấy anh vô tình thế.
Kỷ Trừng Tâm ngồi ở hành lang bệnh viện, kín đáo nói với Kỷ Thành Minh. Trong lời nói của cô nàng không hề có chút oán trách nào, mà chỉ đơn giản là trần thuật lại những suy nghĩ trong lòng mình.
Kỷ Thành Minh chẳng còn cách nào khác, đành ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh Kỷ Trừng Tâm.
Vốn Kỷ Trừng Tâm không phải là em gái ruột thịt của Kỷ Thành Minh, cô chỉ là một cô bé được bà Mạnh Tư Nghiên nhận nuôi, nhưng mọi người trong gia đình đều chưa bao giờ coi Kỷ Trừng Tâm là người ngoài. Tình thân không phải hoàn toàn chỉ là sự rằng buộc của huyết thống. Cô nhìn người anh trai ngồi bên cạnh, trong lòng chợt trào dâng một nỗi niềm xúc động.
- Mẹ không biết có qua khỏi không đây? - Miệng cô không kìm nén nổi mà thốt lên.
Kỷ Thành Minh kiên định với niềm tin rằng, trên thế gian này, không ai có thể kiên cường hơn mẹ mình. Ngay từ hồi nằm trong bụng mẹ, bà ngoại đã từng uống thuốc phá thai trong một thời gian dài, thậm chí đến cuối cùng bà còn tự sát, thế nhưng bà Mạnh Tư Nghiên vẫn có thể bình an chui ra từ trong bụng mẹ, thân thể hoàn toàn khỏe mạnh, thậm chí khuôn mặt còn già dặn hơn những đứa trẻ khác, chỉ có thể nói rằng bà Mạnh Tư Nghiên sống quá kiên cường, ương ngạnh.
Thậm chí bác sĩ đã từng nói rằng bà Mạnh Tư Nghiên không thể có con, thế nhưng bà vẫn sinh hạ Kỷ Thành Minh.
Kỷ Thành Minh vẫn nhắm chặt hai mắt, ông Kỷ Thiệu Quân vừa từ trong phòng bệnh bước ra, trên khuôn mặt ông vẫn đầm đìa nước mắt, nhưng đã lấp lánh nụ cười.
- Mẹ con đã tỉnh rồi. – Không tự giác, giọng ông khàn khàn.
Kỷ Thành Minh dẫn Kỷ Trừng Tâm đứng dậy đi vào:
- Cha, cha về nhà nghỉ ngơi một lúc đi.
- Cha không sao. – Ông Kỷ Thiệu Quân dường như hơi ngượng ngùng, phất tay: - Mau vào gặp mẹ con đi, bà ấy nhớ con lắm đấy.
Kỷ Thành Minh bước vào phòng bệnh, Kỷ Trừng Tâm do dự mãi không dám vào theo, hình như bà Mạnh Tư Nghiên có chuyện gì đó muốn nói riêng với Kỷ Thành Minh.
Bà Mạnh Tư Nghiên vẫy tay gọi Kỷ Thành Minh:
- Lúc mẹ đã chuẩn bị qua cầu Nại Hà, mẹ còn tưởng, cả đời này mẹ chẳng còn gì phải nuối tiếc nữa, nghĩ đi nghĩ lại đều không có. Cuối cùng mẹ mới nhớ ra, con trai mình vẫn chưa kết hôn.
Kỷ Thành Minh nắm tay mẹ, nụ cười trên khuôn mặt anh thật bất đắc dĩ:
- Lần sau mẹ đừng dọa mọi người nữa, mẹ xem, cha bị mẹ tra tấn thành cái dạng gì rồi.
- Ông ấy đáng bị như vậy. – Bà Mạnh Tư Nghiên khẽ cười, là một phụ nữ đã ngoại ngũ tuần, bà vẫn có thể nở một cười vô cùng quyến rũ, chỉ có thể nói rằng Thượng Đế quả thật bất công. – Thật may là con không giống lão yêu quái đó, nếu không không biết cái nhà này còn loạn đến mức nào.
- Mẹ cũng biết thế cơ à? – Kỷ Thành Minh trợn mắt, trong nhà anh mỗi ngày một trận nhỏ, ba ngày một trận lớn, ầm ĩ là chuyện thường như cơm bữa.
Bà Mạnh Tư Nghiên lắc đầu, bà không thích đề tài này:
-