Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
không hiểu tại sao mình lại trở nên kỳ lạ đến vậy?
- Gì cơ?
- Nếu đổi lại là một người khác, đại khái là em sẽ rất chán ghét, nhưng vì sao em không thể chán ghét anh được nhỉ?
- Có lẽ vì ngày xưa em ghét anh quá rồi, nên bây giờ biến thành yêu anh đấy.
- Đồ ăn dưa bở.
Tuy nhiên cô vẫn đồng ý với lời anh nói.
Khi đã thích một người, trước tiên bạn sẽ thích những ưu điểm của người đó, từ từ bị cuốn vào sức hút ấy. Đầu tiên khi thích một người, bạn sẽ không nhận ra khuyết điểm của người đó. Người ta thường nói, để yêu thích một ai đó, thì không cần bất kỳ một lý lẽ nào cả, thế nhưng những rung động thuở ban đầu, bao giờ cũng có nguyên nhân.
Tuy rằng không khí trong phòng đã dịu đi, nhưng Giang Lục Nhân vẫn không dám tiếp tục ở lại trong phòng Giang Thừa Dự.
Cô là một cô gái cảm tính, nhưng cũng có khi rất lý tính, đó chính là tính cách quan trọng của cô.
Ngày hôm sau, Giang Thừa Dự đưa cô đến trường, thật không khéo, họ lại gặp một đôi, Kỷ Thành Minh cũng vừa đưa Hướng Tư Gia đến trường.
Bây giờ, cô nhận ra Kỷ Thành Minh cũng không ngứa mắt như trước nữa. Không thể không thừa nhận, ngày trước cô thật lòng cũng từng ghen tị vì Hướng Tư Gia luôn có một người bất chấp mưa gió đưa cô ấy đến trường.
Sắc mặt Hướng Tư Gia không tốt lắm, thậm chí Kỷ Thành Minh phải đỡ cô. Thần sắc của Kỷ Thành Minh cũng không tốt lắm. Hẳn một người vì bệnh tình, một người vì lo lắng.
Sauk hi Kỷ Thành Minh chào hỏi Giang Thừa Dự vài câu, Giang Thừa Dự liếc nhìn Giang Lục Nhân, rồi lái xe rời đi.
Nếu đã chạm mặt nhau, tốt nhất là nên ngại ngùng vờ như không thấy. Trước đây Kỷ Thành Minh cũng chỉ đưa Hướng Tư Gia đến cổng trường, sau đó sẽ giống như Giang Thừa Dự, quay x era về, chưa bao giờ anh cẩn thận như bây giờ. Hôm nay không biết là có chuyện gì xảy ra vậy?
Cô đi lên phía trước:
- Sắc mặt cậu không tốt lắm, có sao không?
Hướng Tư Gia nhìn thoáng qua khuôn mặt cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười:
- Vừa từ bệnh viện đi ra.
Cô gật đâu, nếu đối phương đã không muốn nói là bị bệnh gì, cô cũng sẽ không bắt ép người ta.
Nhưng Kỷ Thành Minh lại thành thật nói:
- Đừng đi học nữa, về nhà nghỉ ngơi.
Hướng Tư Gia kiên quyết lắc đầu.
Kỷ Thành Minh đưa Hướng Tư Gia vào lớp.
Giang Lục Nhân đang định rảo bước vào lớp, lại thấy Kỷ Thành Minh kéo tay cô, ý bảo cô ra ngoài.
Tuy rất ngạc nhiên, nhưng cô vẫn theo sau Kỷ Thành Minh đi ra cửa:
- Có chuyện gì vậy?
- Đây là số điện thoại của tôi. – Kỷ Thành Minh đưa ra một danh thiếp. – Nếu Hướng Tư Gia có xảy ra chuyện gì, xin hãy lập tức gọi điện cho tôi, tôi sẽ vô cùng cảm kích.
Cô không kịp nói gì, Kỷ Thành Minh đã chỉ kịp để lại cho cô một cái bong.
Cho dù có việc gì xảy ra, sao lại nhờ cô, mối quan hệ của cô và Hướng Tư Gia cũng đâu tốt đẹp gì.
Nhưng cô không thể nói ra lời từ chối, một khi người ta đã có lời thỉnh cầu, cô tạm thời coi đó là một lời thỉnh cầu.
Một ngày ở trường trôi qua bình an vô sự, thậm chí khá nhàm chán. Giang Lục Nhân còn có thể tính toán chuẩn xác đại khái thầy giáo sẽ nhắc đi nhắc lại vấn đề này bao nhiêu lần, để sau đó suy đoán đối với những vấn đề bị nhắc nhiều như vậy, nhất định sẽ xuất hiện trong đề cương, và cần giải bài tập cuối chương như thế nào. Thế nên cứ đến cuối chương cô lại chăm chú nghe giảng hơn, thế nào lúc kiểm tra cũng sẽ đục nước béo cò. Hiện tại cô cảm thấy kỹ năng làm bài của cô rất tiến bộ, kể cả khi cô không nghe giảng bài cô vẫn thật sự tiến bộ, nhưng cô sẽ không bao giờ để cho thầy giáo túm được tóc cô đâu. Giữa giáo viên và học sinh luôn tồn tại một giới hạn, nhất định không được phá vỡ, vì một khi lộ ra, nhất định sau này giáo viên luôn nghi ngờ học sinh đó.
Trong một cuộc sống như vậy, cô cực kỳ mong đợi đến giờ tan học, nhất là vào những ngày cuối tuần, bất kể dài ngắn thế nào, tóm lại chỉ cần được nghỉ ngơi, mặc dù thời gian của cô giờ thiếu đên đáng thương.
Cuối mỗi giờ tự học, cô đều muốn thu dọn nhanh nhất những đồ dùng quan trọng, sau đó nghĩ xem làm thế nào để lao ngay ra khỏi lớp khi nghe thấy tiếng trống tan trường.
Cô lôi di động ra, nhìn đồng hồ, chuẩn bị giống như các nam sinh trong lớp, đếm từng giây cho đến khi nghe thấy tiếng trống, sẽ có cảm giác rất thành công nhé.
Nhưng chưa kịp nghe thấy tiếng trống, cô và các bạn trong lớp bị thấy tiếng hét chói tai thu hút sự chú ý.
Giang Lục Nhân không biết vì sao, nhưng khi nhìn thấy Hướng Tư Gia như vậy, cô lại thấy như mình đã quen biết cô ấy từ rất lâu. Trong hoàn cảnh này, các bạn có mặt ở đây đều xuất phát từ tình bạn, nhưng đối với hàng loạt chuyện phiền toái như đưa bạn đến bệnh viện, vừa mất thời gian, thường chỉ có bạn thân mới giúp nhau thôi.
Hướng Tư Gia liên tục ho khan, vài cô bạn trong nhóm cô nàng nhìn nhau.
Giang Lục Nhân đột nhiên nghĩ đến “thỉnh cầu” của Kỷ Thành Minh, cô cầm di động lên gọi cho anh. Sau vài câu tường thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra, Kỷ Thành Minh chỉ nói một câu duy nhất:
- Đư