Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
Cô gái mà con dắt về nhà ấy …. – Mắt bà chăm chú dõi theo cậu con trai, hi vọng có thể tìm ra một điểm khác thường. – Tư Gia đã mất nhiều năm rồi, tuy rằng mẹ rất thích con bé đó, nhưng con đâu thể cả đời cứ chôn ở một cô gái như thế chứ?
- Mẹ à, mẹ mới khỏi bệnh, nên nói ít thôi.
- Thôi đi, các con đừng coi mẹ là trẻ con nữa, con cũng lớn tuổi lắm rồi, đến lúc phải tìm vợ thôi.
- Nếu không phải như vậy, mẹ đã không cần phải giả bệnh dọa con. – Kỷ Thành Minh lắc đầu, nhìn bà Mạnh Tư Nghiên vẫn thanh thần khí sảng, tiếp tục nói: - Lần sau nếu có giả vờ, mẹ nhớ báo trước cho cha, dọa bọn con cũng chẳng sao, nhưng đừng làm cha phải đau lòng.
- Ai khiến ông ấy phải về đây mà thân thiết chứ, đáng đời.
Kỷ Thành Minh không còn gì để nói:
- Con về trước đây.
Mạnh Tư Nghiên lại gọi anh lại:
- Này, cô bé đó, nếu đúng như con nói, con thật sự không có ý gì với nó, nó tương đối hợp khẩu vị Kỳ Hiên đấy, nếu không con cứ giới thiệu cho cậu ấy đi.
Lần này Kỷ Thành Minh đi thẳng ra ngoài mà không thèm nói thêm một câu nào.
Nhận được cuộc gọi khẩn cấp của Kỷ Trừng Tâm, anh lập tức trở về, nhưng vì thái độ lạnh nhạt của Kỷ Niệm Hi, anh liền đưa cô theo đến đây, vậy mà không biết đã kéo theo biết bao nhiêu phiền toái. Anh chỉ cảm thấy rằng, cứ nên mang theo Kỷ Niệm Hi bên cạnh, để tránh cho cô có cơ hội tiếp xúc với Giang Thừa Dự.
Người của anh từng thông báo với anh, mấy năm nay, Giang Thừa Dự chưa từng ngừng tìm kiếm Kỷ Niệm Hi.
Trò chơi này, ngày càng trở nên thú vị hơn.
Vốn anh chưa bao giờ đặt Kỷ Niệm Hi vào vị trí quan trọng, thật không ngờ mẹ anh đã nhiều chuyện đến vậy.
Vừa ra khỏi bệnh viện, anh đã nhận được điện thoại của chú thím mình, thế nhưng toàn bộ cuộc gọi của ông Lục Tử Chiếu và bà Nghê Vân Hiên chỉ xoay quanh về người đẹp anh mang về, xem ra lần này hẳn Lục Kỳ Hiên đã thật sự động lòng rồi.
Vì không muốn đưa Kỷ Niệm Hi thẳng đến bệnh viện, nên anh đưa cô về biệt thự, nhưng vừa vào đến cổng đã gặp ngay Lục Kỳ Hiên, nên mới biến thành tình trạng này.
Vừa về đến biệt thự, quản gia đã thông báo Kỷ Niệm Hi bị mẹ anh gọi ra ngoài.
Chân trước anh vừa ra khỏi bệnh viện, chân sau mà bà Mạnh Tư Nghiên đã gọi Kỷ Niệm Hi đến, bảo sao lúc cha say rượu từng nói rằng, trên đời này, ông chưa từng gặp người phụ nữ nào thủ đoạn bằng bà Mạnh Tư Nghiên.
Tại bệnh viện.
Sức khỏe của bà Mạnh Tư Nghiên quả thật không tốt lắm, nhưng vẫn không quá nghiêm trọng, chẳng qua là bà muốn dọa chồng mình một phen, để cho cuộc sống có thêm chút màu sắc, nếu có thể nhân tiện, bà cũng muốn dùng phương thức “di ngôn” để giải quyết luôn vấn đề đại sự của con trai mình. Đáng tiếc, con trai bà quá thông minh, lại không hề nhiều chuyện, vở diễn chưa kịp công chiếu đã tan rã, chẳng còn ý nghĩa.
Ánh mắt bà Mạnh Tư Nghiên xoay quanh Kỷ Niệm Hi, bà hơi chau mày:
- Tên thật của cháu là gì?
Cô hơi sửng sốt:
- Giang Lục Nhân.
- Vẫn là Kỷ Niệm Hi nghe hay hơn.
Bà Mạnh Tư Nghiên nhẹ nhàng cười, con trai bà rất ít khi có quan hệ với phụ nữ, vì vậy người con gái duy nhất là Hướng Tư Gia liền trở nên đặc biệt. Thật ra, bà từng nghĩ, có lẽ vì trên mọi phương diện Hướng Tư Gia đều phù hợp với tiêu chuẩn của con trai bà, đồng thời con bé cũng vừa đủ thông minh để biến thành một người không thể thay thế. Nhưng nếu như sau này xuất hiện một cô gái thích hợp hơn, liệu con trai bà có thể tiếp tục không thay lòng đổi dạ ?
Bà Mạnh Tư Nghiên từng áp dụng suy nghĩ này đối với chồng mình, đáp án là có, chính miệng ông Kỷ Thiệu Quân từng nói: “ Bất kể trước đây tôi từng gặp ai, một khi đã gặp bà, nhất định sẽ chết trong tay bà.”
Nhưng nếu áp dụng đối với Kỷ Thành Minh, bà lại không dám chắc chắn, tầm mắt của Kỷ Thành Minh quá hẹp, nên rất khó để nhìn thấy được người kế tiếp.
Bà thở dài, lắc đầu:
- Cháu không thông minh bằng Hướng Tư Gia, vào những thời điểm như thế này, không phải đáng lẽ cháu nên lấy lòng ta sao?
Kỷ Niệm Hi sửng sốt:
- Nếu không lấy lòng thì sẽ có hậu quả gì?
- Ta nhất định sẽ không để con ta ở bên cháu.
Cô mỉm cười:
- Cầu còn chẳng được.
Bà Mạnh Tư Nghiên cũng cười:
- Đây mới là tính toán thật sự của cháu.
- Cháu chỉ im lặng muốn biết suy nghĩ của bác thôi, thật sự, cháu chẳng nghĩ gì.
Thái độ của cô rất thành thật.
Bà Mạnh Tư Nghiên tỏ ra bất đắc dĩ:
- Tên của cháu bây giờ là của con gái bác đấy, xin hãy biết quý trọng.
Đứa trẻ đó chưa được ra đời đã bị xóa bỏ. Vì người nối dõi cho ông Kỷ Thiệu Quân, bà kiên trì sinh hạ Kỷ Thành Minh, nhưng vì muốn được sống, bà lại một lần nữa kiên định giết chết đứa con gái ngoài ý muốn này từ trong bụng mẹ. Hóa ra là sau khi đạt được nguyện vọng, bà vẫn sợ chết.
Kỷ Niệm Hi cảm thấy không biết nói gì.
- Tự nhiên ta cảm thấy rất thích cháu, hay là làm con gái ta đi.
Cô càng khó chịu.
- Không thích hả? - Bà Mạnh Tư Nghiên càng hỏi: - Hay là làm con dâu ta nhỉ?
Đây là một gia đình kỳ quặc, là một quần chúng đứng xem, K