Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343233
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3233 lượt.
lại, có thể không?”
“Thật không?” Thẩm Mặc vui sướng không giấu được, “Vậy thì tốt quá.”
“Nhưng, trước mắt, tôi không thể đến công ty làm, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta dùng email liên hệ, gửi bản vẽ cho tôi, tôi ở nhà thiết kế, sau đó gửi lại cho cô, được không?”
“Đương nhiên là được rồi, cô có thể đến, tôi cầu còn không được nữa là.” Thẩm Mặc cao hứng giữ chặt tay Dung Ân, “Đến lúc đó, tiển lương mỗi tháng tôi sẽ chuyển vào thẻ ATM cho cô.”
” Thẩm Mặc, cám ơn cô,”
Dung Ân muốn rời khỏi, phải dọn đường lui cho thật tốt.
Mấy tháng này, cô phải làm cho Nam Dạ Tước chán cô, bằng không, khi bụng lớn hơn một chút sẽ bị lộ mất. Cho dù không kịp, cô vẫn còn thời gian suy nghĩ biện pháp khác.
Cho nên, Tước Thức không thể lại đến.
Khi Dung Ân về đến nhà, Nam Dạ Tước cũng không ở nhà, cô lên lầu hai, trước tiên là lấy lọ thuốc tránh thai. Trong túi, cô lấy thuốc vừa mua ra, loại thuốc này, giống với thuốc tránh thai, và lại đối với người mang thai không có tác dụng phụ.
Dung Ân cẩn thận tráo thuốc, sau khi để lại chỗ cũ, mới lên giường nghỉ ngơi.
Không lâu sau, phía dưới có tiếng xe thắng gấp, lúc lên lầu, Dung Ân cũng vừa thức dậy, cô chống hai tay bên người, tư thế này, tự nhiên có chúi lẳng lơ, cô nói, “Nam Dạ Tước, ngày mai tôi sẽ không đi làm nữa,”
Anh ngơ ngác, cũng chưa tỏ ra ngạc nhiên quá mức, anh nới cà vạt, “Rốt cục nghĩ thông rồi?”
“Ừ”, Dung Ân đứng dậy, ” Anh nuôi tôi, tôi đi làm chi cho mệt? Tôi nên ở nhà hưởng thụ cuộc sống.”
Dáng vẻ tình nguyện bị anh nuôi.
Nam Dạ Tước cởi áo khoác, cô đứng dậy nhận lấy áo của anh treo lên, đôi chân mang vớ trắng đi đến lặng yên không một tiếng động, ” Buổi tối đi theo tôi mua vài thứ được không?”
Anh nằm trên giường giang rộng hai tay, ánh mắt không mở không đóng ” Muốn mua cái gì?”
“Mua laptop.”
“Không cần lãng phí một buổi tối như vậy, ” Nam Dạ Tước cười híp mắt, ” Laptop, thư phòng không thiếu, tùy tiện lấy một cái là được rồi.”
Có thể thấy cô khuất phục, anh thực sự rất cao hứng.
Tới trung tâm mua sắm, có rất nhiều loại laptop, nhìn hoa cả mắt, Dung Ân đến quầy phía trước lựa, đằng sau, Nam Dạ Tước hai tay chống hai bên người cô, thân thể kề sát bước đến.
Như vậy, ở nơi đông người, Dung Ân vẫn chưa quen, lấy khuỷu tay huýt nhẹ nuông chiều trên bụng anh, nhưng, anh vẫn không chịu buông tha, đem đầu tựa lên bả vai cô, chỉ chỉ 1 kiểu trong đó, ” Lấy cái đắt nhất.”
Nhân viên nghe xong hai mắt tỏa sáng, lập tức ân cần vô cùng, Dung Ân không mở miệng cự tuyệt, sau khi máy được lấy đến, Nam Dạ Tước lúc này mới buông tay, muốn thử tính năng của máy,
“Lấy cái này đi, kiểu dáng tôi cũng rất thích.” Dung Ân giữ chặt tay anh, cuối cùng chột dạ, laptop này anh cả đụng cũng không muốn cho anh đụng vào.
“Được,” Nam Dạ Tước nghe xong, tự nhiên cũng vui vẻ, không thử máy nữa.
Mua đồ xong, anh lại nắm tay Dung Ân, ” Buổi tối muốn ăn gì?”
Cô muốn nói tùy anh, điện thoại của anh lại vang lên, anh đem máy tính để ra ghế sau, một tay cầm điện thoại, ” Alo, chuyện gì? Lại chơi, không rảnh….”
Bên trong điện thoại rất ầm ĩ, nam nữ hét chói tai trong tiếng nhạc sàn, Dung Ân có thể nghe rõ, đối phương không biết nói gì, cô thấy trán Nam Dạ Tước giãn ra một chút, sau đó liếc cô một cái, ” Các ngươi ở đâu?”
“Được rồi, các ngươi chơi trước, ta đến sau.” Nói xong liền tắt điện thoại.
“Đi đâu?”
“Dẫn cô đi gặp một vài người bạn.” Nam Dạ Tước tăng tốc, “Vốn không muốn đi, nhưng sợ cô ở nhà buồn chán, nên đi ra ngoài chơi một chút.”
Nơi đến là một biệt thự xa hoa, bên ngoài rất nhiều siêu xe, có thể thấy được, đêm nay là tụ hội tại nơi này.
Dung Ân hoàn toàn không có chút hứng thú, trên mặt lại làm như tràn trề thích thú, cô kéo tay Nam Dạ Tước, hai người vừa mới đến cửa, trong phòng lúc đầu đèn sáng trưng liền tắt ngấm, anh nói thầm môt câu, đưa tay đẩy cửa ra.
Bên trong tối như mực, chỉ đốt vài ngọn nến.
Dung Ân giữ chặt cánh tay Nam Dạ Tước, ngẩng đầu thấy anh mỉm cười, “Bên trong không có ai sao?”
Anh ôm chặt eo cô, kéo cô vào trong lòng ngực, mời vừa vào phòng, cửa liền bị đóng lại, ngay sau đó, đèn chợt sáng lên, làm chói mắt.
Dung Ân đang dùng tay che mắt, xuyên qua khe hở, cô thấy trong phòng có ít nhất mười mấy người, nam nhân đều mặc âu phục, mang giày da, cách ăn mặc cùng một kiểu, nhưng nữ lại không mặc gì ngoài áo ngực và quần lót khêu gợi, da thịt trắng nõn lõa lồ.
Cô theo bản năng nắm cánh tay bên cạnh.
“Tước thiếu, sao giờ mới đến….” Dung Ân biết người này, là cậu chủ nhỏ của Bất động sản Vạn Giai, Tần Thiên Huyền.
“Các ngươi lại chơi đùa bừa bãi gì nữa đây?” Nam Dạ Tước đặt tay lên vai Dung Ân, ôm lấy cô tiến đến.
“Không phải đang chờ ngươi sao?” Tiếu Bùi bên cạnh ôm một cô gái dáng người nóng bỏng tiến lên, Dung Ân nhíu nhíu mày, đối với anh ấn tượng cũng không tốt.
Không khí tràn ngập khói thuốc và rượu, Dung Ân cố nén cổ họng, Nam Dạ Tước dẫn cô đến ngồi trên ghế sô pha, Tiếu Bùi liếc