Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3239 lượt.
, ngay cả những phút giây hạnh phúc cũng chỉ là giả tạo, Dung Ân dùng sức nuốt hết bắp trong miệng xuống, ngay cả khi nuốt xuống rồi, vẫn cảm thấy trong miệng mặn chát.
Hạnh phúc của cô, luôn đến không dễ dàng, còn chưa nắm chặt, đã vội bay đi.
Hai vai Dung Ân nhẹ rung, lúc Nam Dạ Tước mở mắt ra, liền thấy cô mặt đầy nước mắt, anh vươn tay ôm lấy cô vào lòng, tiếng nói không rõ ràng, “Sao lại khóc nhiều như vậy?”
“Ý nghĩa của bộ phim, rất cảm động…..” Dung Ân nhịn không được, mắt sưng như quả hạnh đào.
Nam Dạ Tước lau nước mắt cho cô, Dung Ân cản tay anh lại, cầm lấy ngón trỏ, ” Chúng ta đi thôi, lúc hết phim người sẽ rất đông.”
Đi khỏi rạp chiếu phim, tâm tình Dung Ân cũng đã tốt hơn, Nam Dạ Tước cười cười, ôm eo cô, ” Một bộ phim có thể làm có em khóc thành như vậy/”
“Bởi vì, em xúc động…” Dung Ân cười, đi theo anh, ” Em muốn ăn khuya.”
“Được, muốn ăn gì?”
“Mì hoành thánh.”
“Mì hoành thánh?”
“Đúng vậy.”
“Vậy, được rồi.” Kết quả, hơn nửa đêm, lòng vòng cả nửa thành phố mới tìm được một tiệm mì nhỏ trong hẻm, lúc mang đến cho Dung Ân, lại khôm muốn ăn.
Anh hai miếng, liền đẩy ra.
Đôi khi, tính tình Nam Dạ Tước dịu dàng, lúc gần đi, vì sợ cô còn muốn ăn, còn kêu ông chủ đóng gói một phần.
Trên đường trở về, Dung Ân cầm tô nhựa nóng hổi trong lòng bàn tay, ngay cả trái tim cũng nóng lên.
Trở lại biệt thự, đêm đã khuya, Nam Dạ Tước sáng mai còn phải đi làm, tắm sạch sẽ liền leo lên giường không muốn động chạm, Dung Ân xốc chăn lên đi vào, anh ngeh được tiếng động tùy tay ôm cô vào lòng, mắt vẫn nhắm.
” Nam Dạ Tước.”
“Hửm?”
“Em muốn đi ra ngoài chơi, anh đi cùng nhé.”
Hai mắt mệt mỏi của anh khẽ mở, đường lông mày tuyệt đẹp khẽ nhíu, anh xoay người đặt cô dưới thân mình, ” Nói đi, muốn đi đâu?”
Dung Ân vốn chỉ vô tình nói như thế, nhưng vừa nghị như vậy, thực sự ham muốn hít thở không khí trong lành.
“Đi đâu cũng được.”
Anh oh một tiếng, ôm cô ngủ, không hề muốn nói thêm một lời nào nữa.
Chuyện này, vài ngày trôi qua, Dung Ân nghĩ thầm, anh khẳng định không để trong lòng, hoặc là, không có nghe. Ai ngờ tới cuối tuần, sau khi tỉnh dậy câu đầu tiên anh nói là, ” Soạn một ít đồ, tôi dẫn cô ra ngoài chơi.”
“Đi đâu?” Dung Ân đứng ở ban công, ngón tay ở trên bàn phím gõ nhanh.
Chiếc xe lắc lư mạnh, báh xe thiếu chút nữa vang ra khỏi đường, Nam Dạ Tước buông tay cô ra điều khiển xe, lúc xe ổn định lại mới trừng cô, ” Ai cho cô gọi cái tên khó nghe như vậy?”
Dung Ân cười, khóe miệng lộ ra mấy phần xảo quyệt mà anh chưa từng thấy qua, ” Được rồi, gọi là tước, được rồi chứ?”
“Gọi Dạ đi.” anh một lần nữa kéo tay cô, kéo tới bên môi khẽ hôn nhẹ, ” Để cô mỗi đêm đều muốn tôi.”
Sau khoảng nửa giờ, mới đến nông trại Nam Dạ Tước nói, ở cổng lớn, là một hàng rào gỗ nguyên thủy, Dung Ân nhìn từ kính xe, còn chưa nhìn kĩ, cũng đã thích nơi này.
Xe cán lên đá nhỏ trên đường, hơi lắc lư, nhưng không ảnh hưởng g2i tới tâm tình, hôm nay trời rất đẹp, gió cũng rất lớn, Dung Ân mở bàn tay ra, hoa lê theo gió thổi tới trong tay cô.
Tráng tinh đẹo như tuyết, hương thơm dịu nhẹ.
Nam Dạ Tước đỗ xe trong lán chính mình xây dựng, trong không khí, khắp nơi tràn ngập tươi mát, mùi trái cây chín, cùng với mùi hoa nở rộ.
Ở chỗ này, thật tự do, có người đến muốn dẫn họ đi tham quan, nhưng Nam Dạ Tước cự tuyệt, trên con đường nhỏ không hể rộng rãi, anh kéo tay Dung Ân, vai nối vai đi về phía trước.
Đi đến một vườn trái cây, Dung Ân kéo tay Nam Dạ Tước, ” Đó là cây mía đúng không?”
“Hình như vậy.” Giọng nói cũng không chắc chắn.
“Tôi muốn ăn mía.” Cô buông tay Nam Dạ Tước, đứng trước cây mía mới phát hiện, chính mình còn không cao bằng cây mía.
Anh thấy cô thích thú, liền bước theo vào vườn, bên cạch đã có nông cụ, hai người đào bới nửa ngày mới nhỏ được cây mía, Nam Dạ Tước théo bao tay xuống, cười nói, ” Ăn đi.”
“Ăn như thế nào?”
Anh chặt mấy mắt đưa cho cô, ” Dùng răng cắn.”
Dung Ân nhận lấy, cũng không mắc mưu, trên mía dính không ít bùn đất, cô vỗ nhẹ , ” Nam Dạ Tước, tôi rất thích nơi này.”
Xưng hô như thế, Vẫn không thay đổi.
“Đêm nay chúng ta ở lại đây.” Nam Dạ Tước kéo tay cô ra ngoài, Dung Ân không khỏi vui mừng,” Vậy nên, anh mang theo lều trại.”
” Ân Ân, tôi muốn cô vui vẻ.” Anh ngẩng đầu, vén vài sợi tóc rơi ra sau đầu, Dung Ân rủ hai mắt xuống, tầm mắt như né tránh, tay Nam Dạ Tước cũng vén được rất nhiều.
Cô không nói nữa, trên đường cũng rất im lặng.
Trong nông trại, có một vườn hoa hướng dương, khi đêm đến, hai người liền dựng lều trại, Dung Ân cố ý dựng bên cạnh hoa hướng dương, như vậy, ngẩng đầu lên có thể thấy toàn màu vàng.
Cơm chiều, đồ ăn đều lấy từ vườn, còn mang theo sương sớm, Dung Ân chính mình xuống bếp, tuy rằng không phong phú như trong thành phố, Nam Dạ Tước cũng không hề khó chịu.
Trong lều, ngẩng đầu có thể thấy được bầu trời đầy sao, có gió thổi qua, mang đến hương hoa không ngừng, còn có tiếng cây cỏ cười xào x