Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3234 lượt.
mắt xem xét hai người một cái, vỗ vỗ bả vai cô gái trong lòng, ” Thật sự là không hiểu luật lệ, đưa cho Tước thiếu ít rượu đi.”
“Vâng.” giọng nói cơ hồ có thể làm người ta rợn tóc gáy, lúc quay lại cô gái lắc lắc thân hình như rắn nước, trong tay bưng ly rượu màu đỏ, hai chân thon dài đứng trước mặt Nam Dạ Tước, vẫn chưa đưa ly rượu cho anh, mà là một tay phác thảo trên vai Nam Dạ Tước, hai chân dang rộng ngồi lên eo Nam Dạ Tước.
Động tác nóng bỏng như thế, ở trong mắt người ngoài, lại chỉ là thấy nhưng không thể trách.
Ngay cả Nam Dạ Tước cũng vui vẻ nhận, hai tay chia nhau đặt lên đùi cô gái, lòng bàn tay cảm nhận da thịt nhẵn nhụi, cô gái dáng người rất đẹp, đủ để làm cho máu đàn ông trào ra, sau khi khẽ nâng cơ thể, nửa người phía dưới nhẹ nhàng chậm chạm mát xa chỗ mẫn cảm của Nam Dạ Tước, động tác nóng bỏng sắc sảo như vậy, Dung Ân ngồi bên cạnh mặt đỏ bừng, toàn thân như bị đốt nóng.
Bàn tay Nam Dạ Tước đặt trên đùi cô gái nắm chặt, lúc di chuyển, để lại vết hằn ngón tay, cô gái ngẩng đầu nhấp rượu, ánh mắt tràn ngập mị hoặc cúi đầu, Nam Dạ Tước ngậm cười, bộ dạng rất thích thú.
“Ọe—-”
Lúc môi cô gái sắp tiến đến môi Nam Dạ Tước, khiêu khích như vậy vốn đã nắm chắc phần thắng, nhưng lại không đúng thời điểm bị Dung Ân phá vỡ, cô che miệng lại, lúng túng nói, ” Dạ dày tôi không tốt.”
Cô gái trừng mắt liếc cô một cái, lại cúi đầu tức khắc, Nam Dạ Tước nhịn không được bật cười, anh nâng ngón trỏ đặt ở môi cô gái, cũng hơi nghiêng nghiêng đầu, một tay vỗ nhẹ mông cô, ” Đi xuống đi.”
Cô gái không cam tâm trượt khỏi người anh, lúc này, Tiếu Bùi lại đến gần, ” Đây không phải là nhân viên của cậu sao? Lần trước tôi nói không sai mà, đã bị anh chơi qua đúng không?”
“Cô ấy là người phụ nữ của tôi.”
“Tước thiếu, người ta cũng là người phụ nữ của anh mà.”, lúc này, một cô gái khác ngồi trong góc nũng nịu nói, ” Giữa chúng ta đều đã cởi rồi, anh mang người đến, dù thế nào cũng ý tứ một chút đúng không?”
“Đúng vậy,” Tân Thiên Huyền cùng Tiếu Bùi bình thường chơi khá thân với Nam Dạ Tước, hai người cùng nhau đến bên người Dung Ân, ” Cô bé, mặc nhiều như vậy sẽ nóng chết mất.”
“Tước, chúng ta về nhà đi” Dung Ân xoay đầu bước đi, hai mắt đen nháy nhìn Nam Dạ Tước.
“Đừng đùa chứ”, Tiếu Bùi một tay đặt trên vai cô, ” Vừa mới đến đã muốn đi, rât không nể mặt anh em chúng ta?”
“Đúng vậy, Tước thiếu, hôm nay có một thứ …., đặc biệt dành cho mọi người chơi thử….” Tần Thiên Huyền thần bí lại gần nói.
“Thứ gì ?” Nam Dạ Tước khé nhíu mày,
“Các cô gái, đem đồ lên.”
Trên bàn, sau đó mấy bịch bột trắng được xếp lên bàn, Nam Dạ Tước nhìn thoáng qua liền quay trở về ghế sô pha, “Tôi chưa bao giờ chạm vào thứ này.”
“Thứ này đặc biệt hăng hái, thật là…”
“Tần,” Nam Dạ Tước nhấc 1 chân, giọng nói dường như cứng lại một chút, ” Chơi đàn bà thì có thể, thứ này, tôi khuyên cậu đừng có đụng nhiều.”
“Muốn thứ này hơn đàn bà, đó mới gọi là mất hồn đấy.”
Nam Dạ Tước cầm ly rượu trên bàn, nhấp một ngụm, anh biết rõ, thứ này, nếu như đã nghiện, nếu muốn cai cũng khó.
“Cậu ta không biết phân biệt tốt xấu, lại đây, chúng ta cùng phê đi….”
Dung Ân đứng dậy tránh hai người, ngồi bên cạnh Nam Dạ Tước. Mọi người tụm năm tụm ba trước bàn, khog6 bao lâu sau, cả phòng mù mịt khói, cả trai lẫn gái sắc mặt thay đổi nhanh chóng, rõ ràng là đã tới miền cực lạc.
Đây là chính là thế giới Nam Dạ Tước muốn dẫn cô vào sao? Dung Ân nhìn những gương mặt vặn vẹo tràn đầy khoái cảm kia, nhịn không được trong lòng run sợ nếu mình ở lại bên anh một thời gian nữa có thể cũng sẽ sa đọa như vậy. Nghĩ vậy, Dung Ân liền cảm giác được anh rất đáng sợ, cô không chút nghĩ ngợi, đứng dậy đi ra ngoài.
“Cô đi đâu?” Nam Dạ Tước ngẩng đầu.
“Về nhà”
Anh ngước lên, anh chưa bao giờ có thói quen nói chuyện dưới góc độ ngước nhìn người khác như vậy, ” Tôi chưa nói muốn đi.”
Giọng điệu có vẻ như không vui, Dung Ân dừng bước, những người phía sau cũng ồn ào nói, ” Tước thiếu, cậu nuông chiều cô ta không ít nhỉ, bị cậu chiều sinh hư rồi?”
Đàn ông đi ra ngoài, mang theo phụ nữ chính là muốn phụ nữ nghe lời, không làm anh mất mặt.
Dung Ân xoay người, hai mắt cũng dịu đi rất nhiều, ” Nhưng mà tôi đói bụng.” < không biết từ lúc này có nên để DA xưng EM ANH vs NDT không nữa, vì DA đang giả vờ ngoan ngoãn bên cạnh NDT mà, các bạn thấy sao ? CM phía dưới cho mình biết nhé!!!!!>
Nam Dạ Tước vẫn vẫy gọi cô, sau khi Dung Ân đến gần, kéo cô ngồi trên người mình, ” Bên kia có rất nhiều đồ ăn, em ăn gì lót bụng trước, anh quay trở lại mình đi”
Dung Ân hơi cúi đầu,sau khi tới bàn tiệc anh vài thứ, quả nhiên anh không có nuốt lời, không để ý nhóm bạn khăng khăng giữ lại, dù thế nào cũng kéo Dung Ân rời đi.
Cô biết, chỉ cần một lần như vậy, cô coi như đã đắc tội với họ.
Lúc ngồi trong xe, mặt Dung Ân vẫn còn nóng rần rần, anh lấy chìa khóa xe ra, cô xoay người cầm tay Nam Dạ Tước, ” Về sau không đi chỗ đó nữa được không?”
“Cô không thích?”
“Tôi không thích anh đi,” Dung Ân biết yêu cầu này với a