Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3262 lượt.
đùa nửa thật, ” Cậu chủ không thiếu tiền, hơn nữa, nói không chừng tối nay sẽ có người đàn bà khác vào ở, ai sẽ thích dùng đồ cũ của người khác chứ?”
“Vậy, được thôi.” Vương Linh xuống lầu tìm thùng giấy, đem toàn bộ bỏ vào trong.
Sau khi thu xếp xong, lúc Dung Ân rời đi, trong tay chỉ xách theo một chiếc va ly lớn.
Những thứ không nhét nổi vào, đều vứt đi.
Nói chung, không để lại Ngự Cảnh Uyển.
Cô cố ý thừa dịp Vương Linh đi vứt đồ rời đi, Dung Ân không thích từ biệt nặng nề, đứng ở cửa lớn của vườn hoa, cô để va ly xuống, xoay người, nhìn một lần cuối cùng.
Một giấc mơ mông lung.
Trên ban công kiến trúc Châu Âu kia, dường như phản chiếu hình ảnh bọn họ ngày xưa ôm nhau tình cảm.
Xuyên qua mây mù, cô thấy Nam Dạ Tước dáng dấp nhàn nhã thưởng thức rượu đỏ, chính mình đang trong ngực anh tựa đầu lên vai anh, nếu như không vạch trần mối quan hệ đó, nhất định sẽ cho đây là một cặp đôi hạnh phúc khiến người khác phải ghen tỵ.
Sau 12h ánh mắt trời hết sức ấm áp, xuyên qua bả vai cô, có thể nhìn thấy những những hạt bụi óng ánh vàng.
Valy trượt thành đường dài trên con đường đá, xóc đến nổi làm cả lòng bàn tay cô tê dại, trong hoa viên, chô chưa bao giờ nhìn kỹ từ ngọn cây cọng cỏ, bây giờ nhìn lại, thấy biết cảnh sắc tuyệt đẹp như thế nào.
Lầu hai, Vương Linh đang quét dọn, thật ra thì cũng không có gì nhiều để sắp xếp, chỉ là đổi lại drap giường mới, xịt phòng, xóa sạch toàn bộ mùi hương của Dung Ân trong phòng.
Nam Dạ Tước đẩy cửa ra, dường như, cho là mình nhầm phòng, anh đứng ở cửa một hồi lâu, cho đến khi Vương Linh phát hiện , mới bình thường trở lại.
“Cậu chủ, anh đã về.”
Anh cởi áo vest xuống, tùy ý vứt xuống giường, ” Những thứ này, ai bảo cô đổi?”
“Là Dung tiểu thư,” Vương Linh đứng trước mặt anh, ” Chị ấy nói, bà chủ mới sẽ không thích dùng đồ của người khác, cho nên sai tôi đổi lại.”
Nam Dạ Tước cởi cà vạt xuống, tiện tay mở tủ quần áo ra, liền thấy bên trong trống rỗng, chỉ có vài cái móc, những trang phục bình thường cô không bao giờ mặc qua, cô cũng mang đi tất cả, trang sức trên bàn trang điểm đã biến mất, anh quay lại nhìn, khóe miệng nhếch cười, cô cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, đã có kinh nghiệm.
“Biết rồi, cô đi ra ngoài đi.”
Nam Dạ Tước đi vào phòng tắm, sau khi tắm rửa sau, trên người, vết cào Dung Ân để lại gặp nước liền nhói lên, anh mặc áo ngủ vào, cũng không để ý, cũng không sao, một chút vết thương sau mấy ngày sẽ lành lại.
Dung Ân làm thủ tục xuất viện cho mẹ, khi về đến nhà, trời đã tối, sau khi sắp xếp ổn thỏa, mới cảm giác bụng kêu ục ục, ” Mẹ, tối rồi, con đi gọi đồ ăn.”
Mẹ Dung mặc đồ ngủ, nằm dựa trên giường, khu nhà nhỏ này lại ấm áp như ban đầu, mặc dù không lớn, nhưng là ngôi nhà, “Dung Ân, chúng ta… rốt cuộc đã về nhà.”
Dung Ân thổi nguội mì hoành thánh đưa đến bên miệng và, ” mẹ, nhanh ăn đi, chắc là đói bụng lắm rồi.”
“Mẹ… tự mình ăn được.” Mẹ Dung dùng tay trái run rẩy nhận lấy tô mì, ” Sau này… mẹ sẽ tự làm, mẹ… không muốn liên lụy con.”
“Mẹ, mẹ nói gì vậy?” Dung Ân trong lòng đau xót, trong mắt đã đỏ lên.
“Đứa trẻ ngốc…” mẹ Dung sau khi cố gắng mấy lần, mới có thể đưa thìa lên miệng, ” Con có công việc của mình… mẹ, chỉ chăm sóc tốt bản thân, con mới có thể không vướng bận chuyện ở nhà…”
“Mẹ, con tin mẹ.” Dung Ân vui mừng, tay phải đặt trên đùi mẹ Dung, ” Mẹ sẽ mau chóng khỏe lại.”
Bên giường đã có sẵn gậy và xe lăn, mặc dù mẹ di chuyển khó khăn, nhưng có thể gắng gượng tự ngồi lên xe lăn, Dung Ân tính thuê một người giúp việc, tốt nhất là biết xoa bóp trị liệu, giúp mẹ mau sớm đi lại.
Bên công ty Sang Tân đã an bài tốt, lập tức có thể đi làm.
Sau khi ăn cơm tối, Dung Ân trở lại phòng của mình, cô mở đèn ở đầu giường, ánh sáng màu da cam, nơi này, ngay cả chỗ để dép của cô cũng không thay đổi, cô dang rộng tay chân nằm trên giường, drap giường cotton lạnh lẽo xuyên thấu qua da thịt truyền vào trong cơ thể, Dung Ân trở mình, đem mặt gối lên, nhẹ nhàng vuốt ve.
Ngồi dậy lấy sổ ra tính toán chi tiêu hai tháng sau này, cô đột nhiên nhớ tới gì đó liền đứng dậy, từ trong bóp móc ra một cái thẻ.
Bên trong, có mười lăm vạn.
Cô không muốn tiền của anh, nhưng không phải một phần cũng không lấy, Dung Ân sẽ không ngốc nghếch để duy trì tôn nghiêm của mình, mà làm cho mình chết đói.
Cô dùng bút lông màu đen ghi chú lại, mười lăm vạn, có số tiền đó, sau này mẹ phục hồi sẽ không phải lo lắng, cô cũng không cần mang gánh nặng quá lớn. Cô cắn ngòi bút, trong cánh mũi, là mùi hương đặc biệt trong nhà, Dung Ân đóng sổ lại, tóm lại, mọi thử đã sáng sủa lại, bắt đầu từ ngày mai, mọi thứ sẽ tốt đẹp trở lại.
Ngày thứ hai, Dung Ân đi đến công ty môi giới tìm người làm, bên công ty Sang Tân, Thẩm Mặc ngay cả ly nước trên bàn làm việc cho Dung Ân cũng chuẩn bị xong, cô chỉ cần đi mình không đến làm việc là được.
Cuộc sống đi vào quỹ đạo,ánh sáng đã xuyên đến mọi ngóc ngách, cuộc sống lo lắng trước kia đã hoàn toàn bị xóa sạch.<