Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3267 lượt.

ùng sức kéo tay cô, ” Em xấu hổ sao?”
“Anh mới xấu hổ đó.” Dung Ân không thừa nhận, liền nhắm mắt lại ăn vạ, đây là trò sở trường của cô.
“Em thì có, ” Diêm Việt cười nói, môi mỏng tiến đến tai cô, ” Nhìn nè, ngay cả cổ cũng đỏ, Ân Ân, em xấu hổ cái gì? Lại không phải là lần đầu, mở mắt….”
“Không mở, ” Dung Ân bĩu môi, ” Nhất định không mở.”
“Được lắm, em không mở ra, anh sẽ hôn em…”
“Anh—-” cô mở mắt, con ngươi đen bóng ngã vào con ngươi màu trà kia, chóp mũi nhẹ chống đỡ, anh hôn nhẹ trên môi cô, ” Em thua”.
“Đáng ghét!”
“Thật đáng ghét sao?”
“Vô sỉ.” Dung Ân không biết vì sao lại nghĩ đến hai chữ này, vừa nói ra hai chữ này, chính mình liền cười.
“Anh có xỉ.” anh nói xong, nghiêm trang nhe hàm răng trắng của mình, ” Hơn nữa mọc rất ngay ngắn, lợi cho hôn môi.”
“Được rồi, em thua,” Dung Ân nói không lại anh, hai tay ôm cổ anh, ” Tại sao muốn dẫn em đi xem mặt trời lặn?”
“Bởi vì Trần Kiều nói, mặt trời xuống núi rất đẹp. Em nhất định sẽ thích.”
Dung Ân gối đầu lên vai anh, vuốt nhẹ, ” Việt, chỉ cần ở bên cạnh anh, nơi nào em cũng thích.”
” Ân Ân, em vui không?”
“Vui.”
Diêm Việt cười thỏa mãn. Dùng vay vuốt ve đầu cô mấy cái, ” Chỉ cần em vui vẻ, sao trên trời anh cũng hái xuống cho em.”
Dung Ân biết rõ đó chỉ là một lời thề suông, vẫn cảm động rưng rưng khóe mắt, cô nắm tay anh, không mạnh không nhẹ cắn một cái, “Việt, chúng ta vĩnh viễn không tách rời, được không?”
” Ân Ân ngốc, chúng ta làm sao có thể tách rời chứ?” giọng nói Diêm Việt nuông chiều, để cô ngủ trên ngực mình, anh cong chân lên, Dung Ân liền có thể thoải mái mà tựa lên đầu gối anh.
Một tay sờ túi áo, Diêm Việt đem hộp nhung lấy ra đặt trên lòng bàn tay, “Ân Ân, anh muốn tặng em món quà.”
Cô nghiêng đầu, ” Là cái gì?”
“Em tự mở đi.”
Nhịn không được tò mò, Dung Ân cầm lấy hộp, cẩn thận từng li từng tí mở ra, thấy một sợi dây chuyền bạch kim.
“Thích không?” Diêm Việt lại gần, lấy sợi dây chuyền trong hộp ra, móc trên đầu ngón tay sợi dây chuyền hình sao lấp lánh, ” Nhìn xem, anh thật đã hái sao trên trời xuống cho em nè.”
Dung Ân mỉm cười, ánh mắt hạnh phúc không giấu được, Diêm Việt lại gần đeo đợi dây chuyền vào cổ cho cô, mới vừa đeo vào, mũi đã cảm thấy khó chịu hắt hơi một cái.
“Đẹp không?”
“Rất đẹp.” Sắc mặt Diêm Việt bỗng nhiên trắng bệch, tay chống đỡ trên mặt đất, thở dốc dữ dội.
“Việt, anh sao vậy?” Dung Ân nhanh chóng đến đỡ lấy anh, lúc này tinh thần lúc nãy đã hoàn toàn mất hết, anh cuộn người thở mạnh, nhưng như thế nào cũng không không đủ khí, ” Mau, có mang thuốc xịt không?”
Dung Ân biết anh bị bệnh suyễn, liền vội tìm trong túi quần anh, may mà anh có mang theo, cô lấy ra sau đó nhanh chong xịt vào mũi anh mấy phát.
“Việt, sao rồi, khác hơn chút nào không?”
“Rất…khó chịu.” Dung Ân sắc mặt trắng bệch thành đỏ bừng, anh túm lấy chai xịt trong tay Dung Ân, dùng sức phun mấy cái, nhưng lại càng thở gấp dữ dội.
Dung Ân cuống cuồng lên, Diêm Việt hô hấp gấp gáp, chai thuốc xịt bị anh cầm chặt trong tay, cả cổ cũng vì thiếu dưỡng khí mà đỏ bừng lên, bộ dáng làm người ta sợ hãi.
“Việt, chúng ta xuống núi nhanh thôi.”
Dung Ân vội đỡ anh, nhưng Diêm Việt sức lực đứng lên cũng không có, cô nhấc một cánh tay của anh lên, dùng toàn bộ sức lực mới dìu anh lảo đảo xuống chân núi.
Trời đã tối, đường núi gập ghềnh khó đi, Dung Ân chỉ có thể dò từng bước, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt, “Việt, Anh còn có thể chịu đựng được nữa không?”
Diêm Việt đã nói không ra hơi, dưới chân dốc đứng trơn trượt, cả người ngả về trước, theo thềm đá lăn xuống vài vòng mới dừng lại trên mặt đất.
“Việt! ” Dung Ân gấp gáp đã không còn giữ được bình tĩnh, lúc trước Diêm Việt nói muốn cho cô một bất ngờ, cũng vì không muốn bị người khác quấy rầy, hai người cố tình không có mang theo điện thoại. Lúc này trong núi sâu, ngay cả một bóng người cũng không có, cô ngồi chồm hổm trên mặt đất, lạnh như băng thấu xương, tuyệt vọng thấm vào trong lòng, bi thương vô cùng.
Diêm Việt toàn thân bị những nhánh cây làm trầy xước, thân thể nằm đó bất lực gầy yếu, Dung Ân không chút nghĩ ngợi kéo anh dậy, dìu anh xuống núi.
“Ân. . . Ân. . .”
Việt, sẽ không sao đâu , ” Dung Ân cũng không quen nói dối, bộ dạng Diêm Việt đã sớm làm cô sợ hãi, cô run rẩy nói, đôi chân lắc lư bước đi, ” Lúc đi lên, là anh cõng em, bây giờ…”
” Ân Ân…”
Trên lưng, giọng nói đã suy yếu như đứt đoạn, Dung Ân kéo tay anh, bởi vì Diêm Việt thân người cao lớn, cô chĩ có thể cúi người thật thấp mới có thể miễn cưỡng nâng hai chân anh khỏi mặt đất, ” Việt… anh không cần nói nữa, thân thể quan trọng hơn.”
” Ân Ân.” Diêm Việt đã có dự cảm xấu, anh thở gấp càng ngày càng mãnh liệt, ” Em… vui không?”
“Vui, hôm nay là ngày vui nhất trong đời em.” Lời nói Dung Ân mang tiếng khóc nửa nở, nước mặt lạnh như băng chảy dài trên khuôn mặt nhỏ tại tay anh, ” Việt, có anh bên em mỗi ngày, em mới có thể vui vẻ, chúng ta sẽ nhanh chóng xuống núi thôi, anh phải vì em mà cố gắng được không?”
” Ân Ân,”


Ring ring