Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3266 lượt.

Diêm Việt không thể nói ra đầy đủ câu chữ, “Anh….Yêu….Em.”
Lệ tuôn như suối, Dung Ân cũng không dám khóc thành tiếng,cô kìm nén, hai vai run rẩy không ngừng, Diêm Việt cầm ngón tay mảnh khảnh của cô, Dung Ân cúi đầu, có thể cảm giác được cần cổ lạnh như băng.
“Việt, em cũng yêu anh—-”
” Ân Ân…”
Đây được xem như cái gì? Sinh ly tử biệt sao?”
Dung Ân ngẩng đầu,cầm lấy cánh tay anh đã trắng bệch vì dùng sức, hai mắt ngấn lệ, sự cứng cỏi đó vẫn chưa mất đi, cô quay đầu lại đi, hai mắt đỏ bừng, ” Việt, em nhất định sẽ mang anh bình an xuống núi, anh không được phép có việc gì, biết không?”
Diêm Việt gục trên vai cô, tiếng thở dốc đã không còn dữ dội nữa, ánh trăng chiếu rọi, Dung Ân chỉ nghe tiếng tim mình đập rất nhanh, cùng với tiếng hô hấp yếu ớt của anh.
Đường xuống núi không dài, nhưng cô lại dùng rất nhiều thời gian.
Không dễ dàng gì mới xuống được chân núi, cả hai đã nhếch nhác không thể tả, khắp nơi đều là vết xước, Dung Ân đặt Diêm Việt xuống, anh đã gục đầu xuống, hai mắt nhắm chặt.
Dung Ân cũng không có thời gian sợ hãi, cô chạy đến đường để gọ xe, nhưng nơi này vắng vẻ, vốn là không có chiếc xe nào, sau khi vất vả ngăn được một chiếc, nhưng tài xế thấy cô dìu Diêm Việt, tình thế không tốt liền lái đi.
Dung Ân vừa khóc vừa đón xe, cuối cùng đứng chắn giữa đường, làm một chiếc xe taxi dừng lại, cô quên mình nhào tới, ” Van xin anh, cứu cứu anh ấy, tôi van xin anh—”
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu thấy Diêm Việt nàm, nhìn sắc mặt, anh ta liền biết không tốt, chuẩn bị rời đi, Dung Ân thật vất vả mới ngăn được, thấy anh ta định đi, liền nắm chặt cửa xe, bởi vì quán tính nên bị kéo đi một đoạn dài, quần cũng bị mài cho rách toạc, “ANh không thể như vậy, anh như vậy là thấy chết mà không cứu.”
“Cô gái, tôi còn có khách khác.”
“Tôi không cần biết nhiều như vậy,” trong mắt Dung Ân hiện lên ánh nhìn hung hãn trước nay chưa từng có, cô ổn định thân thể, đem hai chân ngáng trước bánh xe, ” Anh muốn đi, thì chán hai chân của tôi đi rồi đi.”
Vừa nói xong, nước mắt liền tuôn ra xối xả.
Cô đã không còn cách nào khác.
Tài xế thấy vậy, chỉ đành nhận mình xui xẻo, ” Vậy cũng được.”
Dung Ân nghe nói, liền đứng dậy, vừa sợ anh ta giống người kia, nói, ” Tôi đã nhớ kỹ hãng xe của anh”, nói xong, mới đi đến bên Diêm Việt đỡ anh đến.
“Việt, không sao đâu, chúng ta lập tức đến bệnh viện.” Dung Ân để anh gối trên đùi mình, trên đường đi, cố hết sức nói chuyện với anh, không thấy anh trả lời, cô nắm lấy tay anh, lại phát hiện hai tay anh lạnh như băng.
“Việt, anh đừng làm em sợ.” Dung Ân dùng mặt mình vuốt ve tóc nâu ngắn của anh, ” Không, sẽ không có việc gì…”
Cô tự an ủi mình , hai bàn tay dùng sức cầm ngón tay thon dài của Diêm Việt, sau khi đến bệnh viện, ngay cả tiền tài xế cũng không muốn lấy, lập tức lái đi.
“Ân Ân, Ân Ân?”
Bả vai bị lay, Dung Ân hoảng sợ, mở mắt, đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Diêm Việt ghé vào trước mặt, “Có phải mơ hay không?”
Cô sờ soạng trên mặt, mới phát hiện mình đã khóc, ” Việt?”
“Anh ở đây.”
Dung Ân chợt thấy trong lòng chua xót khó nhịn, lúc đó cô độc, tuyệt vọng, bây giờ nghĩ lại, vẫn còn phảng phất trong lòng, kiếp này khó có thể phủi đi, cô cúi đầu, Diêm Việt thấy thế, xuống xe, sau khi mở cửa, dẫn xô xuống xe.
Khách sạn cao chọc trời.
Trong phòng, lò sưỡi vẫn chưa được mở, Dung Ân mới vừa ngối xuống, tay đã bị Diêm Việt kéo, ” Lạnh không?”
Cô lắc đầu, cũng không để lại dấu vết rút tay về, cô vén sợi tóc, “Chỉ là ăn cơm, không cần đến những nơi như thế này.”
“Ân Ân, anh không ngờ rằng, một năm sau, em đối với anh lạnh nhạt như vậy.”
Dung Ân quay đầu đi, chạm vào ánh mắt quen thuộc đó, đáy mắt liền rưng rưng, ” Anh không phải muốn nói cho tôi biết chân tướng một năm trước sao? Là chuyện gì?”
LỜi vừa mói ra khỏi miệng, không khí trong phòng đã chùn xuống, Diêm Việt vùi mặt trong lòng bàn tay, sau một hồi, mới buông tay ra, chỉ là anh mắt màu trà kia đã lạnh lùng đi ít nhiều.
Anh lấy từ trong túi ra một thứ, sau đó liền kéo tay Dung Ân, mở lòng bàn tay của cô ra, đặt vật đó vào.
Dung Ân cảm thấy nặng nề, sau khi nhìn vật đó, con ngươi trong trẻo trợn lên, ” Đây không phải là, lọ thuốc xịt của anh năm đó sao?”
Diêm Việt không nói gì, chẳng qua là gật đầu.
Đó là một lọ không.
Dung Ân không hiểu ý anh, ” Cái này với sự thật có quan hệ gì, anh rốt cục muốn nói chuyện gì?”
” Ân Ân,” Dung Ân có thể nghe được tiếng thở dài trong lời nói, cùng một sự thù hận mãnh liệt, ” Năm đó, bên trong không phải là thuốc, là nước.”
“Cái gì?!” Dung Ân kinh ngạc, cô chưa nghĩ đến điều này, chỉ cho là lúc ấy bệnh tình của Diêm Việt quá nặng, lọ thuốc đó không thể kiểm soát được hơi thở của anh, ” Tại sao lại như vậy?”
“Cái này là do anh nắm trong lòng bàn tay, sau khi bác sĩ chứng thực nói bên trong chỉ có nước, bởi vì bệnh viện và nhà anh có mối thân tình, sau khi viện trưởng gọi cho cha anh, ông liền phong tỏa tin tức, lúc ấy, ở cùng với anh chỉ có em, cha mẹ anh liền hoài nghi em không khỏi dính