Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.
đến chuyện này, thật ra thì, sau khi được đưa đến bệnh viện, não anh vì thiếu oxy nghiêm trọng mà ngất đi, sau đó, cha đã đưa anh ra nước ngoài chữa trị, nữa năm sau, anh mới tỉnh lại.”
Nói cách khác, là nửa năm anh sống thực vật.
Lọ thuốc trong tay rơi xuống, Dung Ân trong mắt mông lung, liến thở dốc của Diêm Việt khi đó vẫn còn bên tai, ” Bọn họ hoài nghi, tôi không trách, còn anh, anh cứ như vậy cho là tôi muốn hại anh, đúng không?”
Diêm Việt né tránh ánh nhìn của cô, sau khi đứng dậy đến bên cửa sổ, móc ra điếu thuốc, ” Anh tất nhiên không tin, nhưng, có chuyện em còn nhớ không?”
“Chuyện gì?”
“Lúc em đợi ở ngoài, có một y tá thấy quần áo em tả tơi, cho em một bộ quần áo thay.”
Chuyện này, tất nhiên cô nhớ, lúc ấy cô cảm kích không dứt, sau khi thay đồ vội vã quay lại ngồi đợi.
“Tôi nhớ.”
Diêm Việt dùng sức hít một hơi thuốc, Dung Ân thấy vòng khói mông lung từ trong miệng anh, bao quanh người, ” Bác sĩ sau khi kiểm tra, bộ quần áo đó chứa phấn hoa, bệnh suyển của anh, cũng vì vậy mới phát tác, hơn nữa, thuốc của anh cho tới bây giờ luôn mang bên mình, lúc ấy có thể tiếp cận, chỉ có em và anh…”
“Làm sao có thể?” Dung Ân lắc đầu, cô bỗng nhiên đứng dậy, “Trên người tôi tại sao có thể có vật đó, không thể…”
Diêm Việt tựa trên cửa sổ, dập trong gạt tàn, nhìn nó tắt rồi xoay người, ” Anh sau khi về mới biết được, em đến Cám Dỗ làm, còn có Nam Dạ Tước… Ân Ân, cho nên anh tổn thương sâu sắc, tiệc đính hôn, cũng là bởi vì lúc đó anh cho là…”
“Anh cho là, tôi hại anh?” Dung Ân buông lỏng hai tay không biết nên để nơi nào, cô hoàn toàn không nghĩ, trên người mình sẽ có thứ đó, “Diêm Việt!” giọng nói cất cao, run rẩy chỉ anh, ” Anh sao có thể hoài nghi tôi muốn hại anh, anh tại sao có thể!!!”
Chẳng lẽ ngày xưa yêu nhau, khiến cho anh ta một chút tin tưởng cô cũng không có?
Dung Ân nhịn không được nước mắt cứ thế rơi xuống.
Bây giờ , Dung Ân -cô để cho người khác làm thế nào để tin tưởng cô đây, cô chậm rãi buông tay xuống dưới, quần áo là chính cô ta chọn lựa, đặt ở trong nhà, người khác không có khả năng sờ đến, hơn nữa gặp chuyện không may về sau cô cùng Diêm Việt đúng là đường ai nấy bước, thuốc hen suyễn của anh cũng là qua tay của cô , cho nên, đổi lại là ai, đều có thể nghi ngờ cô được.
Nửa năm, anh sống đời sống thực vật.
Dung Ân thật sự không dám nghĩ, trong vòng nửa năm, cô đau lòng gần chết, mà Diêm Việt lại nằm ở trên giường, toàn thân bị cắm đầy những cái ống truyền dịch, không hề hay biết gì.
Dung Ân xoay người, vấn đề này, đổi lại lúc trước, cô nhất định sẽ không chút do dự trả lời, nhưng hiện tại bây giờ cô chỉ biết cúi đầu xuống, suy nghĩ một hồi sau đó nhất quyết ngẩng lên ôn nhu nói,” Việt, cuộc sống cũng không phải chỉ có dựa vào tình yêu, nhờ vào tình yêu mà chống đỡ được tất cả, bao nhiêu người yêu nhau mà không có thể ở cùng một chỗ, thích hợp chính mình, có lẽ, cũng không phải đã từng nhất quyết đợi người kia trở về.”
Hiện tại , cô quá mệt mỏi,” Nam Dạ Tước nói anh đặt chân chợ đêm, tôi hỏi anh, hiện tại anh thu tay lại, liệu rằng còn kịp không ?”
Diêm Việt lông mày nhíu lại, một khi đã đặt chân vào , anh cũng sẽ không có ý định thu tay lại,” Ân ân, chỉ có như vậy, anh mới có thể để cho diêm gia trở nên tốt hơn , mới có thể củng cố thêm địa vị của Diêm gia.”
Dung Ân gắt gao nắm lấy chiếc bàn bên cạnh ,” Việt, muốn được cái gì, sẽ trả giá tương ứng một cái giá lớn như vậy, tôi chỉ hi vọng anh cái gì cũng tốt.” Nói xong, liền rời đi.
” Ân ân?” Diêm Việt vội vàng kéo cổ tay của cô lại,” Hôm nay dù xảy ra chuyện gì, anh cũng muốn có em đang ở đây, ở bên cạnh anh.”
Dung Ân dừng chân, gạt tay anh , nhất quyết giằng ra bước đi, cô cái gì cũng không muốn nói liền đi ra đường lớn, Diêm Việt tưởng rằng nói ra chân tướng một năm trước, Dung Ân gặp lại anh đúng lúc mâu thuẫn, lại không biết, cô sớm đã mệt mỏi, đến ngay cả khí lực cũng không có.
Còn có một việc, hắn cũng không có nói cho cô biết, hiện tại Diêm Việt, đến cái dũng khí thẳng thắn cũng không dám nói.
Qua vài ngày , thời gian cũng trở nên yên ắng, hiện tại Dung Ân có rất nhiều công việc cần giải quyết, cuộc sống bận rộn không ngớt .
Nhớ lại trước kia, cô như trước là một người bình thường, ngay cả việc làm cũng không có, đi khắp thành thị trong khắp ngõ ngách, trải qua rất nhiều gian truân, giờ cuộc sống cũng đã thuộc về mình.
Mua vài món ăn về nhà, mở cửa đi vào,” Mẹ?”
Cô đem vài món ăn đặt ở trên bàn cơm, cô đi vào trong phòng mẹ Dung, nhưng lại không thấy bóng dáng bà đâu, cô vội vàng tìm một vòng trong phòng, Dung Ân trong lòng bống loáng thoáng kêu lộp bộp. gấp rút đẩy cửa ra ,chạy xuống lâu tìm kiếm.
Loại khẩn trương sợ hãi vừa lan tràn đến ngực, nhưng lại trông thấy cách đó không xa hai cái bóng dáng khác nhau , chậm dã tản bộ.
Mùa đông hoàng hôn rất đẹp, ánh nắng chiều như tấm thảm làm bằng gấm vóc loại thượng hạng tại phương Tây, trăm hoa đua nở, trong công viên nhỏ , người đàn ôn