Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3244 lượt.
o lì xì tới tay cho Vương Linh. “Ngày mai là tới lễ mừng năm mới rồi. Cô thu dọn về thăm gia đình, qua đầu năm tới lại đến.”
“Cám ơn cậu chủ!”
Lễ mừng năm mới đến, chủ nhà đều sẽ lì xì để lấy hên. Vương Linh liên tục cảm tạ. Tới khi cầm lên cũng là một tệpp khá dày. “Cậu chủ, chỗ này nhiều quá!”
“Cầm đi, cô xứng đáng!” Nam Dạ Tước nghiêng đầu, nhìn bộ dạng Vương Linh quá đỗi vui mừng. Có đôi khi, người muốn vui vẻ thật sự thật quá dễ dàng, đáng tiếc anh muốn vui vẻ cùng Dung Ân, nhưng là tiền cũng không thể mua được.
Bằng không anh khẳng định sẽ đem tất cả tiền để đổi lấy hạnh phúc cả đời cô.
Ngày hôm sau, Dung Ân thức dậy rất sớm, tắm rửa, sấy khô tóc rồi mới xuống lầu.
Trong phòng khách, đồ đạc này nọ đều là Nam Dạ Tước phân phó đi mua, bao gồm cả áo lông hôm qua cô không mua được cùng cả kiện áo lông. Những thứ mua cho Dung Ân, Nam Dạ Tước chọn kích cỡ thật chính xác. Nhưng những thứ chuẩn bị cho mẹ Dung thì đều là cả kiện, đồng thời mua vài cỡ khác nhau.
Có áo lông, quần áo giữ ấm,Dung Ân chọn ra size của mẹ, đặt trong một cái gói to.
Mấy thứ này, là Dung Ân sớm muốn chuẩn bị cho mẹ, cô thấy may mắn, Nam Dạ Tước không chọn cách trực tiếp đưa tiền cho me cô.
Nam Dạ Tước thay một bộ âu phục màu trắng, cả người có vẻ hăng hái, tinh thần rất tốt. Dung Ân cũng không trở về ngay, đầu tiên là đến mộ Tư Cần và mộ bà cô ấy tế bái, chờ chuẩn bị mọi thứ xong xuôi. Lúc về đến nhà cũng đã là buổi chiều.
Vẫn là cư xá với cầu thang hẹp đó, Nam Dạ Tước đỗ xe xong, bước theo phía sau Dung Ân.
Hoàn cảnh chỗ này cũng không tốt, không có thang máy, chỉ có thể đi bộ. Hai bên vách tường đã ố vàng, các loại nhãn hiệu quảng cáo dán đầy phía trên. Dung Ân còn chưa đi tới của liền nghe được tiếng ồn trong phòng truyền đến.
Cô vội vàng đi lên. Bác gái hàng xóm nhìn thấy cô vội kéo tay “Ân Ân, sao giờ cháu mới về? Mẹ cháu với người ta cãi nhau, chúng ta gõ cửa thế nào bà ấy cũng không mở”.
Ngoài cửa vài người hàng xóm tụ tập. Dung Ân vội gõ cửa. “Mẹ, mẹ, mẹ mở cửa!”
Nghe được tiếng cô, bên trong liền có tiếng mở cửa, trước mắt rõ ràng là má Lưu, Diêm phu nhân đang cãi vả hướng ra cửa, “ Dung Ân, rốt cục cũng gặp được cô…”
Người xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, Dung Ân vội chen vào, chân mày Nam Dạ Tước nhíu chặt, Diêm phu nhân căm tức đang ở giữa phòng.
Cửa bị đóng thật chặt, nhưng hàng xóm xem náo nhiệt cũng không có tản đi. “Cậu kia chính là bạn trai con gái nhà bà ấy, thật là xinh đẹp…”.
“Bà già mà hồ đồ, đàn ông nào có nói xinh đẹp, được gọi là đẹp trai a…”
“Ừ, đúng. So sánh với bác sĩ Tiểu Lưu kia còn đẹp trai hơn, bà Dung thật tốt phúc, nhìn bộ dáng kia, chắc là người rất có tiền …”
Nam Dạ Tước đem đồ thả vào trên ghế sa lon, mẹ Dung tức giận hai tay run rẩy, anh tiến lên, chào hỏi “Bác gái”
“Dung Ân, chúng ta làm sao cũng tìm không được cô, thì ra là cô thật cùng hắn ở chung một chỗ, cô là yêu tinh hại người, nếu không phải tại cô, Việt nó cũng sẽ không chết… ” không đợi mẹ Dung có phản ứng gì, Diêm phu nhân liền bổ nhào tiến lên phía trước nói.
Mẹ Dung trời sinh tính tình hiền lành, cũng không muốn cùng người ta cãi vả, có đôi khi bị ủy khuất cũng tự mình chịu đựng, nhưng hôm nay bà không có ngồi yên. Bà chống gậy từ trên ghế salon đứng lên, “Diêm gia nhà các người làm sao? Tại sao chuyện gì cũng đổ lên người con gái tôi? Bản thân tôi còn muốn hỏi bà, bà nói Việt chết rồi, cái người chết lúc trước kia là ai, nó muốn cùng Ân Ân đính hôn, rồi lại đổi ý, nói nhiều lời xúc phạm đến con gái tôi như vậy, Diêm gia nhà các người là đại gia đình lớn, bất kể Ân Ân nhà tôi dù sai thế nào, các người cũng không có thể dùng cách này làm tổn thương nó, con trai bà là bảo bối, con gái của tôi thì không phải sao?”
Mẹ Dung kích động vạn phần, sắc mặt đỏ lên “Hôm nay, các người lại đến loạn nhà tôi, Việt, đứa bé kia, tôi cũng rất quý nó, tình cảm của hai đứa các người cũng biết, tôi lại hỏi bà, Việt nếu thành người sống thực vật, hai năm rồi… Các người tại sao không ai nói một tiếng với Ân Ân? Ban đầu con gái của tôi vì đứa bé kia mất đi sống khổ sống sở, gầy chỉ còn da bọc xương, các ngươi có ai thương xót nó không? Người chia rẽ bọn trẻ không ai khác, chính là các người…”
“Bà —— ” Diêm phu nhân đưa tay phải ra, chỉ thẳng vào hai người, “Bà biết cái gì? Hiện tại Việt chết rồi, nói gì cũng đã muộn, Dung Ân, cô lại còn đem người đàn ông này về nhà, cô thật sự là muốn cho Việt chết không nhắm mắt sao?”
Dung Ân hốc mắt đỏ bừng, mẹ Dung trách móc nói, “Bà cũng biết muộn sao? Ban đầu khi Việt thành người sống thực vật các người tại sao không nói, ít nhất để cho Ân Ân còn có chút hi vọng…”
Diêm phu nhân còn muốn nói điều gì, bộ dạng tôn quý kia hoàn toàn không thấy.
“Ân Ân, em dẫn bác gái vào trước đi. ” Nam Dạ Tước nhìn Dung Ân nói.
“Mẹ, chúng ta vào phòng trước!” Dung Ân vô lực phản ứng, chỉ đành phải đỡ mẹ vịn đi vào. Phía ngoài còn đang ầm ĩ, cũng là Diêm phu nhân chất vấn, chẳng qua là thanh âm kia càng ngày càng yếu, đợi Nam Dạ