Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3237 lượt.
.
Phía ngoài truyền đến thanh âm chà xát tê dại đặc biệt, rất ầm ĩ, nhưng cũng rất náo nhiệt.
Dung Ân đem áo lông từ túi to trước mặt lấy ra, cho mẹ Dung mặc vào, cô chọn số đo quả nhiên rất vừa người, “Mẹ, sau này những thứ áo bông kia người đừng mặc nữa, áo lông mới ấm áp.”
“Mua nhiều như vậy a”, mẹ Dung sắc mặt vui mừng, Dung Ânbật điều hòa trong phòng ngủ, cho bà từng thứ mặc thử, “Ân Ân, lầu dưới có hàng xóm mới dọn đến, con gái bà ta gả cho ông chồng giàu có, suốt ngày ở tiểu khu chúng ta bên trong tỏ vẻ, bà ta còn nói một bộ y phục vài trăm đồng, lần trước còn trước mặt nhiều người cười mẹ, nói mẹ chỉ có vài cái áo bông, nào có a, mẹ có hai thùng áo bông cũng là thay phiên đổi lại”.
Người già đến một tuổi nhất định chính là như vậy, Dung Ân nghe, lỗ mũi liền không khỏi ê ẩm, “Mẹ, con không phải là cho mẹ tiền sao? Mẹ tại sao mua cho mình bộ y phục cũng không đành lòng chứ?”
“Mẹ không có”, mẹ Dung mặc cái áo lông đó, yêu thích không buông tay, “Y phục của ta đủ mặc, tại sao phải xài số tiền kia đi lãng phí”.
Bà đã mang theo Dung Ân từ nhỏ, cuộc sống tiết kiệm đã quen, mặc dù mẹ đối với mình rất hà khắc, nhưng là đối với con gái, cũng không có hà tiện, sẽ không để cho cô lúc đi ra ngoài phải mất thể diện.
Dung Ân đem trong phòng đơn giản thu thập, y phục cho mẹ cũng cất trong tủ, mẹ Dung đứng ở cửa, “Bên trong phòng khách rất lạnh, Tước mặc ít như vậy, có thể hay không bị lạnh tới?”
“Mẹ… ” Dung Ân quay đầu lại “Người đừng lo lắng, kệ anh ta đi.”
“Ân Ân, ” bà đi tới bên người Dung Ân, “Làm sao con lại có bộ dạng thờ ơ này? Mẹ biết, chuyện tình cùng Việt con không thương tâm khổ sở cũng là giả dối, nhưng là nếu cũng như vậy, con cũng nên thử tiếp nhận người khác, Tước đứa bé kia thật không tệ…”
Mẹ không hiểu ngọn nguồn trong đó, mà Dung Ân vừa khó có thể mở miệng, cô rũ mắt xuống, nước mắt trực trào liền bị bức trở về, cô xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía mẹ, bắt đầu sửa sang lại giường chiếu, “Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con tự mình biết”.
Cô trở về, đã muốn trông thấy mẹ, cùng mẹ tâm sự với nhau, có thể nằm ở bên cạnh bà, để cho Dung Ân quên mất cái gì là tịch mịch cùng cô đơn, trong lòng của cô đã bị đau thương thấm vào quá sâu, quá sâu.
Dung Ân cầm lấy đồ ngủ vào phòng rửa tay tắm, mẹ Dung chống gậy, cầm lấy tấm chăn đi ra ngoài, “Tước, đem cái này che ở trên đầu gối, để cho chân khỏi lạnh”.
“Ôi, hiện tại đã đau lòng con rể tương lai nữa à…”
“Liền đau lòng, ” mẹ Dung hợp cười, “Các bà nếu lạnh…, kêu trong nhà đưa giày vải tới đây, tôi giúp các bà gọi điện thoại…”
“Không cần, chúng ta đều là mang tới…”
Nam Dạ Tước xếp cờ xong, mẹ Dung đã đem chăn lông trải trên đùi hắn, “Cảm ơn bác gái, người cùng Ân Ân ngủ trước đi.”
Một cử động nho nhỏ này, làm cả người anh cũng ấm áp lên. Dung Ân tắm rửa đứng ở cửa, trên mặt mẹ thật lâu không có loại cười này, cô ngay cả dũng khí đi quấy rầy cũng không có. Bà thật tâm mà quan tâm hắn, không biết hắn là ác ma, hắn có một bộ mặt hoàn mĩ, cùng với địa vị xa hội hiển hách, chẳng qua là đằng sau mỗi bộ mặt của hắn lại lộ ra một bộ mặt tàn nhẫn cùng với tội ác, mẹ Dung là không biết, cô hận không thể giết chết hắn đi, ngay cả cô dẫn hắn trở về, cũng là bị ép buộc.
Lúc chơi mạt chược kết thúc, Dung Ân cùng mẹ đã ngủ, thật ra thì cũng không phải là rất khuya, gần tảng sáng.
Mấy vị bác gái hăng hái bừng bừng, nhưng cũng hết sức hiểu chuyện, con rể người ta lần đầu tiên tới cửa đã bị các bà lôi kéo chơi mạt chược đã rất ngượng ngùng rồi, ba nhà thắng một nhà thua, thời điểm đứng dậy, bác Lưu nhất định cho Nam Dạ Tước ba trăm đồng.”Chúng ta vốn chính là đánh đùa, không nghĩ tới thắng ngươi nhiều như vậy”.
Mười đồng tiền mạt chược, cho dù vận khí xui tận mạng, bất quá cũng là thua một hai ngàn đồng, rồi hãy nói Nam Dạ Tước vốn là phụng bồi đùa, “Các bác cứ nhận lấy, gần sang năm mới, chỉ là một chút vui vẻ.”
Mấy vị bác gái vui vẻ mà đi ra cửa, đều nói mẹ Dung chọn được con rể tốt, kiến thức tốt, còn hiểu lễ nghĩa.
Dung Ân ngủ được rất ít, trời vừa hừng đông cô liền bò dậy. Lúc mẹ Dung ngủ khóe miệng hàm chứa ý cười, những cái áo lông không có treo lên, tràn lan ở trên chăn.
Cô đứng lên chuẩn bị nấu sủi cảo, mở nồi cơm điện ra, ở bên trong bỏ chút dầu phộng, lại đem bánh chẻo lần lượt bỏ vào, Dung Ân không có đem đổi lại quần áo tắm giặt, cô đi vào phòng ngủ của mình, Nam Dạ Tước còn đang ngủ, hai đầu lông mày có chứa an tỉnh, anh tắm rửa qua sau cũng không có đồ ngủ, liền trực tiếp ở trần nằm ở trên giường Dung Ân, mái tóc ngắn màu đỏ rượu bày ra ở thái dương, tứ chi mở ra, tướng ngủ bá đạo, một cái giường cũng không đủ hắn ngủ.
Cái ghế đẩu bên cạnh, Nam Dạ Tước gấp quần áo để lên, anh vốn là thói quen tiện tay ném loạn , nhưng nhìn gian phòng Dung Ân sạch sẽ như thế, cũng là thuận tay gấp rồi để l