Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3224 lượt.
gối, hắn muốn đứa con, cô hết lần này tới lần khác, sẽ không cho hắn toại nguyện.
Nam Dạ Tước ngày thứ hai liền tới, thay đổi chiếc xe việt dã , đều mang đến, còn có máy nước nóng cài đặt tự động. Trong nhà Dung Ân do vì nhà cũ, trong phòng tắm máy nước nóng vẫn sử dụng là khí than, hơi không cẩn thận, sẽ dẫn đến nguy hiểm. Mà điểm này, cô thật không có nghĩ đến qua.
Mẹ Dung càng ngày càng tỏ ra thích Nam Dạ Tước, đứa nhỏ cẩn thận như vậy, đi đâu nơi tìm a.
Ngay cả hàng xóm cũng đổ xô sang đây xem.
Hai người là sau khi ăn cơm trưa xong liền trở về, ngồi ở ghế lái phụ, Dung Ân xuyên thấu qua kính chiếu hậu thấy mẹ chống gậy đứng ở cửa thang lầu, cái áo lông mơi mua đó màu sắc nhìn rất đẹp, trông mẹ Dung trẻ ra nhiều.
Nam Dạ Tước đưa ra tay phải, đem tay nhỏ bé của cô giữ tại trong lòng bàn tay, Dung Ân giật mình, hất tay anh ra, hai tay bỏ ở trong túi quần.
Anh cũng không trở lại Ngự Cảnh Uyển, mà là đi siêu thị.
Bên trong người tấp nập, đều chen chúc không được bước chân Nam Dạ Tước không ngừng lôi kéo Dung Ân đi vào, đẩy xe mua đồ, “Vương Linh phải qua đầu năm mới đi làm, mấy ngày này, chúng ta ở nhà tự mình ăn”.
Dung Ân tránh tay của anh ra, “Tôi sẽ không làm cho anh ăn, lúc ở nhà, tôi là bởi vì có mẹ, Nam Dạ Tước, anh cũng đừng phí tâm tư, đến lúc đó gọi đồ ăn ở ngoài đi.”.
Cô nói rất trực tiếp, không thể cho anh mặt mũi. Anh cũng không có tức giận, như cũ cường thế cầm tay cô hướng khu hải sản đi tới, chen chúc trong đám người trả tiền, về sau mới trở về Ngự Cảnh Uyển.
“Lý Hàng cùng A Nguyên cũng là cô nhi, những năm qua, chúng tôi là ở Ngự Cảnh Uyển cùng nhau”.
Dung Ân cũng không có nói gì, ở trước cửađổi dép xong tự đi lên lầu.
Nam Dạ Tước đem bao lớn bao nhỏ đồ mang tới trong phòng ăn, anh không giỏi làm những chuyện lặt vặt này, nhưng rất hiển nhiên, Dung Ân cũng không có ý định hỗ trợ.
Lầu hai trống rỗng, A Nguyên ở một gian trong đó nằm nghỉ ngơi, lúc Dung Ân bước đi, bước chân luôn rất nhẹ. Cô đang chuẩn bị trở lại phòng nằm thì nghe được động tĩnh rất nhỏ, cô dừng bước chân lại, thanh âm hình như là từ bên trong thư phòng truyền đến.
Nam Dạ Tước ở dưới lầu cũng không có theo tới, cô rón ra rón rén đi tới cửa thư phòng, cửa lớn kia chỉ chừa khe hở nhỏ, Dung Ân nhẹ nhàng đẩy, liền nhìn thấy một tên đàn ông đang đứng trước tủ sách của Nam Dạ Tước tìm kiếm cái gì.
Trên vai vẫn còn vươn lá vàng rụng, thân hình cao to, lúc hắn nghiêng mặt qua Dung Ân nhận ra được, hắn chính là tâm phúc của Nam Dạ Tước, Lý Hàng.
“Ngươi đang làm cái gì?”
Lý Hàng đột nhiên nghe thấy tiếng động, trong tay run lên, vài cuốn sách trên giá sách rơi xuống trên mặt đất, phát ra riếng vang kịch liệt.
Người đàn ông thẳng lưng lên, Dung Ân đi vào bên trong thư phòng, bên trong có một loại hương vị nguyên thủy của cây Đàn hương, thưởng thức của Nam Dạ Tước vĩnh viễn là những thứ hào hoa xa xỉ, một chỗ làm việc cũng trang trí rất xa hoa .
“Anh đang tìm cái gì?”
Khuôn mặt Dung Ân lạnh lẽo, ánh mắt quét qua đống hỗn độn trên mặt đất.
Lý Hàng đưa đôi mắt tối tăm phiền muộn hướng về phía cô, Dung Ân cách hắn rất gần, chỉ thấy người đàn ông quét mắt về phía cửa, về liền đè thấp tiếng nói, “ Tôi đang tìm đồ mà cô muốn tìm”
Dung Ân nhận lấy, vừa vặn, là về nội dung thiết kế kiến trúc, sẽ không làm lộ tẩy.
“Nam Dạ Tước, thư phòng của anh cất giấu thứ gì, tại sao ngay cả đi vào cũng không được?”
“Đây là quy tắc của tôi tôi định ra” Nam Dạ Tước ngồi vào bên cạnh Dung Ân, tay phải tự nhiên ôm bả vai của cô, “Tôi không thích người khác làm loạn ở chỗ của tôi, nhưng em thì khác, sau này em muốn vào thì cứ vào.”
Lá gan Lý Hàng thật ghê gớm, cũng khó trách, cơ hội như vậy bình thường rất khó gặp, hắn đi theo bên cạnh Nam Dạ Tước lâu như vậy cũng không có tìm ra được CD, đến tột cùng có thể giấu ở nơi nào chứ?
Người đàn ông dường như nhìn thấy bộ dạng thất thần cô, cũng không biết cô đang tìm cách đưa anh đi vào địa ngục, anh vỗ vỗ bả vai Dung Ân, “Có muốn đi ngủ không?”
“Không cần, tôi muốn ở đây một chút.”
Nam Dạ Tước gật đầu, ở trên mặt cô khẽ hôn sau đó liền đóng cửa phòng rời đi, Dung Ân cong hai chân lên uốn lại tại trên ghế, thật ra thì, cô ngây người một khắc cũng không muốn ở nơi này , Ngự Cảnh Uyển phòng ốc rộng rãi sáng ngời, nhưng lại trống rỗng không có ai, hơn nữa cô ngày ngày phải đối mặt với khuôn mặt kia, cô chỉ sợ chính mình chịu không nổi.
Tựa như cô lúc trước muốn rời khỏi đây, khi đó, cô phải giả vờ náo loạn, làm như vậy để cho Nam Dạ Tước chán nản, mà hiện tại, cô phải giả vờ như từ từ buông xuống thù hận, làm cho anh lơ là tư tưởng,