Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3229 lượt.
ờng bánh xe hiện lên rõ rang dẫn vào tiểu khu.
Xe Bùi Lang cũng dừng ở dưới lầu, màu đen nồng đậm, cùng tấm tuyết trắng xoá kia hình thành nên cảnh đẹp tươi sáng rõ nét không bì được, “Cảm ơn anh, luôn luôn chiếu cố mẹ của tôi”.
“Không cần khách khí”. Bùi Lang đi ở phía sau, Dung Ân mặc áo màu nâu đậm giày tuyết mặc dù cồng kềnh, nhưng rất ấm áp, người đàn ông giẫm lên vết chân của cô đi về phía trước, cùng đi vào phòng trà kia theo lời Dung Ân nói.
Bên trong quang cảnh thanh nhã, mấu chốt là mới đầu năm mới, không có người nào, rất là vắng lạnh.
Dung Ân rót cho Bùi Lang chén trà, cô không biết như thế nào mở miệng, nam nhân liền dẫn hỏi trước, “Thật lâu không có gặp cô, cuộc sống tốt chứ?”
“Không tốt”. Dung Ân dựa vào ghế dựa sau lưng, “Anh nên biết tôi là cùng ai ở chung một chỗ”.
“Thật xin lỗi”.
Dung Ân sợ run lên, trên mặt do dự, “Tại sao nói như vậy?”
“Tôi đã từng nói qua, tôi sẽ đem cô từ Nam Dạ Tước đưa đi, nhưng đến bây giờ, tôi không có làm được…”
Dung Ân sắc mặt nới lỏng trì hoãn, cầm lấy chén nhẹ nhẹ uống một hớp, “Hắn ở thành phố Bạch Sa đã ăn sâu rồi, muốn vặn ngã hắn, nào có dễ dàng như vậy? Cho dù đưa hắn vào tù, tôi nghĩ cũng giam không được hắn”.
Bùi Lang rõ ràng từ trong mắt cô nhìn thấu bất đồng, dĩ vãng, cô mặc dù chỉ muốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, nhưng cũng không có cừu hận hắn, “Đúng, Tước Thức của hắn, thật ra thì chính là bia đở đạn che dấu tội ác tốt nhất, rõ ràng, hắn là đang lúc làm ăn nên, hàng năm còn có thể quyên ra khoản tiền lớn, nhưng mặc dù viện kiểm sát ngầm không chỉ một lần âm thầm lập án, nhưng là không có cách nào…”
Dung Ân nắm chặt trong tay chén trà, Nam Dạ Tước nói không sai, ngay cả Bùi Lang cũng không có cách nào bắt hắn, một cái Diêm Thủ Nghị, ông ấy làm sao lại có năng lực như thế nào?
“Chẳng lẽ, thật chỉ có thể nhìn hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sao?”
Chẳng lẽ, Diêm Việt chết đi cũng chỉ có thể làm như vậy thôi, mặc dù chứng cớ vô cùng xác thực, không phải chết vô ích sao?
“Dung Ân”, Bùi Lang đặt chén trà xuống, hai con mắt lộ ra thâm thuý nhìn thẳng cô, hắn mấp máy khóe miệng, tựa như đang do dự mở miệng như thế nào, “Cô sống ở bên cạnh Nam Dạ Tước lâu như vậy, có nghe qua chuyện hắn có một đĩa CD không?”
CD? Dung Ân ngẫm nghĩ xong, lắc đầu, “Đó là cái gì?”
“Nghe nói, bên trong CD cất giấu toàn bộ xuất thân Nam Dạ Tước, nói cách khác, là bằng chứng phạm tội của hắn, bên trong có giao dịch trước đâycùng tài liệu về thời gian và địa điểm sắp tiến hành giao dịch trong tương lai”, Bùi Lang dừng một chút, con ngươi trong sáng, “Hắn một mình độc chiếm chợ đen, rất nhiều người đã ra vẻ bất mãn, cô cũng nên biết, người có chân trong chợ đen, thủ đoạn đến cỡ nào tàn nhẫn, mặc dù rất nhiều người cũng hi vọng Nam Dạ Tước chết, nhưng thật sự dám xuống tay không có mấy người, cô biết tại sao không?”
Dung Ân ngưng thần, loại chuyện này, cô cho tới bây giờ cũng đều không hiểu, “Tại sao?”
“Cũng là bởi vì kiêng kỵ cái đĩa CD kia trong tay của hắn, hắn có thể ở trong khoảnh khắc tạo dựng Tước Thức, vàochợ đen, phía sau nhất định cường ngạnh vô cùng”, những lời này, Bùi Lang lúc trước cùng Dung Ân đã nói, “Cho nên, không có mười phần nắm chắc, ai cũng không dám hạ thủ, tất cả mọi người hiểu căn nguyên đạo lý, chỉ có lấy được CD kia mới chặt đứt được đường lui của Nam Dạ Tước, mới có thể hoàn toàn loại trừ hắn”.
Dung Ân ánh mắt lạnh băng, cô ngẩng đầu, thấy Bùi Lang đang tràn ngập thâm ý liếc nhìn chính mình, cô hai tay nâng lên khỏi chén, “Vậy ý của anh là gì?”
“Chúng tôi đã phái người điều tra, nhưng đã cố gắng lâu như vậy, cũng không có tìm được CD này, Nam Dạ Tước làm việc cực kỳ cẩn thận, hơn nữa hắn chưa bao giờ có hoàn toàn tin tưởng bất cứ người nào, nhưng là có một chút, rất kỳ quái…”
“Cái gì?”
“Hắn đem cô bảo vệ vô cùng tốt”, Bùi Lang ánh mắt sáng quắc, “Cô biết không? Người ở phía ngoài, căn bản cũng không biết có sự tồn tại của cô, bằng không, cô cũng sẽ không bình yên vô sự đến bây giờ”.
Dung Ân đã phỏng đoán ra ý tứ trong lời nói của anh, “Mọi người các anh đã tìm không ra được CD, anh tại sao lại cho là tôi có thể tìm được?”
“Chỉ vì hắn sủng ái cô”. chỉ một điểm này, cũng đã quá đủ.
Dung Ân đầu lông mày giương nhẹ, lắc đầu, “Không có tác dụng đâu, hắn hiện tại biết tôi hận hắn tận xương, hận hắn không chết đi được, hắn tự nhiên là thời thời khắc khắc đề phòng tôi, làm sao có thể để cho tôi nhìn thấy CD”.
Bùi Lang không biết trong lúc này xảy ra chuyện gì, hắn nhìn tới Dung Ân hai đầu lông mày đau thương, cái loại đau thương này từ sâu trong nội tâm phát ra, cơ hồ đem cô gái trong sáng toàn ngày xưa bộ bao phủ, xa xa nhìn sang, quanh than cô bao phủ không có chỗ nào mà không phải là hiu quạnh cùng bi thương.
Hắn không có hỏi ra lời, hắn sợ chính mình vừa nói, Dung Ân nước mắt sẽ rơi xuống.
Đem trà Long Tỉnh nóng hổi rót vào trong chén, Dung Ân liếc nhìn nhữ