Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3230 lượt.
ên.
Mẹ Dung cùng Nam Dạ Tước cơ hồ là đồng thời dậy, Dung Ân đem mâm bánh chẻo đẹp mắt bưng lên bàn, còn có chút thức ăn, mẹ Dung hỏi thăm Nam Dạ Tước tối hôm qua ngủ ngon giấc không, có lạnh hay không, anh cũng gật đầu, nói ngủ rất ngon.
Nếm qua điểm tâm, Nam Dạ Tước suy nghĩ, cần phải cho Dung Ân cùng mẹ Dung có khoảng không riêng, anh tùy tiện tìm lấy cái cớ liền phải đi về, nói xong rồi ngày mai tới nữa đón Dung Ân.
Mẹ Dung mọi cách giữ hắn lại, Dung Ân thấy thế liền nói trước, “Mẹ, người đừng giữ, công ty anh ta có việc”.
Mẹ Dung lúc này mới không tình nguyện đưa Nam Dạ Tước ra cửa, Dung Ân tự lo ở bên trong thu thập bát đũa, cửa lớn hơi cài đóng về sau, mẹ Dung kéo tay áo Nam Dạ Tước lại, móc ra cái bao tiền lì xì cho hắn, “Tước à, ta không có chuẩn bị cái gì khác a, cái này bao tiền lì xì con nhận lấy …”
Nam Dạ Tước nhìn trong bao lì xì trong tay bà, ngẩn ra, từ trước đến giờ cũng là anh cho người khác tiền xài, còn chưa từng có người nào đã cho anh bao tiền lì xì.
“Bác gái, người quá khách khí…” anh tự nhiên là không cần, “Người giữ lại đi a…”
“Không được”, mẹ Dung cố chấp đứng lên không thể so với Dung Ân chênh lệch, bà vẫn cứ đem bao tiền lì xì nhét vào trong tay Nam Dạ Tước, “Mau cầm lấy, sau này cùng Ân Ân về nhà nhiều một chút, có biết không?”
Nam Dạ Tước chỉ cảm thấy cái bao tiền lì xì kia nặng trịch, ép tới cả lòng bàn tay anh ê ẩm, “Cảm ơn bác gái”.
Tiếng nói anh thì thầm, đột nhiên trong nội tâm liền trào ra dòng nước ấm, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, mẹ Dung vốn là muốn đưa anh xuống lầu, nhưng là Nam Dạ Tước biết bà chân không tốt, liên tục khuyên bà trở về, lúc này mới một mình rời Dung gia đi.
Mẹ Dung trở lại trong phòng bếp, “Ân Ân, mẹ cho cái bao tiền lì xì, Tước sẽ không chê ít chứ?”
“Mẹ cho bao nhiêu?”
“880 a, may mắn mà.”
“Mẹ, hắn không cần may mắn. ” Dung Ân đem chén đã rửa sạch sẽ bỏ vào tủ trước mặt, khóe miệng nhếch lên giễu cợt.
“Con đứa nhỏ này, nói gì vậy”, mẹ Dung ở trên cánh tay cô đánh nhẹ , “Phải nói chuyện đàng hoàng với người nhà chứ, bằng không con mang nó về nhà làm cái gì?”
Dung Ân khó lòng giãi bày, chỉ đành phải lau khô sạch sẽ hai tay, đi ra phòng bếp.
Khu dân cư lầu dưới, Nam Dạ Tước ngồi vào bên trong xe sau thật lâu không có khởi động xe, anh nhìn kỹ bao tiền lì xì trong tay, ngón cái ở hai chữ hỷ vuốt phẳng mấy cái, sau đó đem bao tiền lì xì đút vào trong túi áo.
Mới vừa ăn xong cơm trưa, phía ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa, Dung Ân không nghĩ tới gặp lại Bùi Lang.
“Em quả nhiên ở nhà”.
Dung Ân còn không có mở cửa, phía sau mẹ Dung liền đã đi tới trước mặt hai người, “Là A Lang à, đến đây đi, vào trong nhà ngồi”.
Nghe xưng hô này, mẹ khi nào cùng Bùi Lang thân quen như vậy rồi?
“Ân Ân, con không ở nhà mấy ngày này, A Lang chiếu cố mẹ không ít, lần trước trong phòng ngủ đèn hư cũng là A Lang cho đổi lại đấy”.
Bùi Lang đi vào nhà, cầm rất nhiều lễ vật, Dung Ân ngượng ngùng nói, “Làm cho anh tốn kém rồi, mua nhiều đồ như vậy”.
“Lễ mừng năm mới mà”, người đàn ông đem đồ thả vào trên ghế sa lon, “Cháu vốn cho là Dung Ân không có ở đây, cho nên mới xem một chút”. Bùi Lang tròng mắt sâu thẳm quét về phía Dung Ân, khóe mắt tựa như có thâm ý.
“Ân Ân nhà ta ngày hôm qua trở lại, còn dẫn theo bạn trai về nữa…”
“Mẹ”. Dung Ân đúng lúc cắt đứt lời mẹ nói, Bùi Lang tròng mắt đang lúc lóe lên dưới, đã đoán ra sự việc, thừa dịp khe hở lúc mẹ Dung đi pha trà, hắn hạ giọng nói, “Chúng ta đi ra ngoài ngồi được không”.
Cô cảm giác được hắn như nói ra suy nghĩ của mình, Dung Ân gật đầu, đi vào nói với mẹ mấy câu sau đó đi ra ngoài, “Đi ra phòng trà dưới lầu khu dân cư, cũng sẽ không làm cho người ta chú ý.”
Bùi Lang đi sau lưng cô đi ra ngoài, hàng xóm vừa lúc đi ra ngoài, bác Lưu tinh thần hưng phấn, trước sau như một lớn giọng “A Lang a, ngươi là vội tới chúc Tết mẹ Dung a.”
Những bác gái kia đều biết hắn, “Ân Ân, người bà con xa này thật tốt, bình thường chiếu chiếu cố chuyện trong nhà không ít đâu…”
Dung Ân lúng túng mà gật đầu, xem ra, Bùi Lang thật thường xuyên tới đây, cô mặt mày nhẹ rủ xuống, càng phát ra cảm giác mình thua thiệt mẹ rất nhiều rồi, hơn nữa Bùi Lang nói là bà con xa của mình, vì cái gì, chính là không để cho hàng xóm láng giềng ở giữa truyền ra cái gì lời ong tiếng ve sao? Cô ngước mắt hướng nam nhân lộ ra cảm kích cười.
“Đúng rồi, Tiểu Nam có ở đây không? Chúng ta vẫn còn muốn tìm hắn chơi mạt chược đây…”
Dung Ân nghe được tiếng gọi này, không biết là nên cười hay là cái gì, cô nâng lên khóe miệng, “Hắn sáng sớm đã đi, công ty có việc.”
“A a, ra thế, chúng ta là đi tìm mẹ của cháu, có lẽ các cháu có việc đi ra ngoài, mau đi đi…”
Dung Ân theo thang lầu đi xuống, gió lạnh không kiêng sợ mà thổi vào tới, cô kéo chặt cổ áo lông đi ra ngoài, phía ngoài trắng xoá một mảnh, mấy đư