pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3214 lượt.

ng đi đến trước bàn đọc sách, xem ra đúng như cô dự đoán,CD khó khăn tìm thấy lại bị Nam Da Tước cất đi, mặc dù biết kết quả là như thế, nhưng trên mặt cô vẫn khó nén thất vọng, mâu quang ảm đạm đi xuống.
Vật kia rất nhỏ, anh nếu thật là cất thì để chỗ nào, thủy chung không có phát hiện.
Dung Ân ánh mắt rơi vào trên bàn máy vi tính, lúc trước, một câu nói I Love You giông như cái ghim đâm vào lòng cô, cô đã sớm nói, bên ngoài Nam Dạ Tước không thể không có người khác. Hơn nữa thấy vẻ mặt của anh như vậy, người đó, nhất định không phải người có cũng được không có cũng không sao.
Ác ma trở về






Dung Ân sợ Nam Dạ Tước sẽ phát hiện, không dám nán lại lâu, trước khi đi từ trên giá sách rút quyển sách.
Lúc đi qua cửa phòng anh, Dung Ân cũng không có nghe được có động tĩnh gì, anh mặc dù đề phòng cô, nhưng thực chất bên trong, vẫn là tín nhiệm.
Mấy ngày kế tiếp, Lý Hàng cùng A Nguyên có đôi khi ban ngày sẽ đi qua, Dung Ân không thích đi ra ngoài ăn, mỗi lần đều là Nam Dạ Tước đi ra ngoài mua đồ ăn trở lại, cô tự mình làm.
Năm này thực sự rất nhanh, đến ngày thứ sáu đầu năm, Nam Dạ Tước muốn đi ra ngoài tham gia dạ tiệc, bộ lễ phục chuẩn bị cho Dung Ân từ trước đã đặt xong, lúc đưa tới, cô cũng không có ý định đi. Vương Linh đã trở lại, hết thảy, khôi phục lại quỹ đạo bình thường, anh đã thay y phục đi tới trên ban công, bộ lễ phục đó liền bày ra ở giữa giường lớn.
“Một mình anh đi đi, Nam Dạ Tước, anh cho rằng tôi sẽ có loại tâm tình này sao?”
Con người đen láy trên mặt liền nổi lên tầng nước, về sau do dự một chút, đem mặt của mình dán vào lòng bàn tay Nam Dạ Tước, ngón cái của anh vuốt ve trên mặt non mịn của cô ta, đem một ít tóc gạt ra. Vết sẹo kia, đã không có như ban đầu đập vào mắt kinh sợ, nhưng vẫn còn một vệt hồng tồn tại, muốn nó nhạt đi, e rằng còn cần chút thời gian.
Nam Dạ Tước ngón cái ở phía trên xẹt qua, áy náy trong lòng thản nhiên dựng lên, cái xúc giác dữ tợn khi sờ vào đó, gợi lại trí nhớ đêm đó. Hạ Phi Vũ chớp hàng mi dày, nước mắt rớt xuống trên mu bàn tay anh, cô nhìn thấy trong mắt buông lỏng cùng với mềm mại, cô tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, thân thể từ từ nghiêng qua, bước qua hai bước, dựa vào trên đầu vai anh.
“Hai vị thật là có nhã hứng, ở nơi này đón gió ngắm trăng sao? ” Bùi Lang khóe miệng chứa ý cười đi qua, quần áo cắt may vừa vặn toả ra khí chất bất phàm, Hạ Phi Vũ khẽ nhíu mày, không để lại dấu vết từ trước người Nam Dạ Tước rút ra, “Thì ra là Bùi công tử.”
“Giới thiệu bạn gái của tôi, Tiêu tiểu thư. ” Bùi Lang đem tay phải đưa về phía sau, hai người chỉ thấy một đôi tay tách ra khỏi bức rèm che, cô gái đi tới có vóc người duyên dáng, lễ phục màu đen bao toả ra tư thái gợi cảm xinh đẹp, cô gái đem tay phải để trong lòng bàn tay Bùi Lang, cả khuôn mặt theo ánh đèn sáng ngời hiện lên hiện trước mặt người khác, “Tước, đã lâu không gặp.”
Hạ Phi Vũ sắc mặt cứng đờ, trên mặt nụ cười thiếu chút nữa khó có thể duy trì. Nam Dạ Tước nhận ra người phụ nữ này, cô là người mẫu Tiêu Hinh, cô đã từng được anh bao nuôi qua, chỉ là không phải ở Ngự Cảnh Uyển.
Cô gái đã sớm không phải còn bộ dáng ngây ngô ban đầu, cô đưa tay ra, hướng về phía Hạ Phi Vũ, “Hạ tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Ngại đang trước mặt người khác, Hạ Phi Vũ phải cùng cô nắm tay, “Đúng vậy , đã lâu không gặp.”
“Các người biết nhau sao? ” Bùi Lang tay trái theo thói quen liền ôm eo Tiêu Hinh, “Hẳn là, còn là quen biết đã lâu?”
“Xem như thế đi. ” Tiêu Hinh khóe miệng câu khởi cười nhạt, ngay cả Nam Dạ Tước cũng kinh ngạc, “Các người làm sao sẽ biết?”
Sắc mặt Hạ Phi Vũ ngẩng lên đang vui vẻ từ từ lộ ra âm trầm cùng với bất an, cô tay trái nắm chặt chén rượu trong tay, thần sắc thấp thỏm, trước tiên mở miệng nói, “Tước, anh quên sao, chỗ anh ở trước kia, anh thường xuyên để cho em đi qua lấy đồ cho anh, có đôi khi chuẩn bị dạ tiệc muốn mặc quần áo, thường xuyên qua lại, chúng ta dĩ nhiên là biết.”
Hạ Phi Vũ hiện tại mới cảm giác mình đến cỡ nào bi ai, anh có vô số nữ nhân, thế nhưng nhiệm vụ của cô, vĩnh viễn chỉ là các vai diễn giống nhau mà thôi.
Tiêu Hinh kéo lên khóe miệng sau gật đầu, trong ánh mắt cũng rất lạnh, ánh mắt càng giống một thanh kiếm bắn về phía Nam Dạ Tước, “Tước, anh còn nhớ rõ anh ban đầu là vì sao không quan tâm tôi sao?”
Bùi Lang hoàn toàn giống như là người ngoài cuộc đứng ở bên cạnh, nhưng hắn ít nhiều gì cũng biết chuyện Nam Dạ Tước cùng Hạ Phi Vũ, mà tin tức về Tiêu Hinh, cũng là hắn ngoài ý muốn biết được, cơ hội hôm nay, quả quyết không phải là vô tình gặp được, hắn phải trợ giúp Dung Ân, cho cô ở phía sau đẩy một cái.
Nam Dạ Tước đối với chuyện bỏ rơi phụ nữ, từ trước đến giờ không có kiên nhẫn, thân hình cao to thu hồi về sau tựa vào lan can bên cạnh, hướng về phía Hạ Phi Vũ nói, “Chúng ta đi.”
Hạ Phi V