Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3213 lượt.

Có đôi khi Diệp Tử sẽ đến nói chuyện với cô. Sau tết, Nam Dạ Tước dường như cũng rất bận rộn, rất ít khi ở lại Ngự Cảnh Uyển. Khi Dung Ân ở nhà một mình, cô tiếp tục tìm kiếm vết tích của chiếc đĩa. Nhưng thật sự là nó được giấu rất kĩ, Cô dường như đã tìm mọi ngóc ngách trong thư phòng rồi mà vẫn không tìm thấy nó.
Rồi có một ngày, lúc Nam Dạ Tước ở trong thư phòng, lại đem chiếc đĩa đó ra.
Cô bất động nhanh mắt liếc sơ qua. Đợi sau khi Nam Dạ Tước về phòng nghỉ ngơi, liền rón ra rón rén vào trong thư phòng.
Dung Ân không dám mở đèn chính lên. Cô ngồi vào bàn làm việc của Nam Dạ Tước, hai tay đặt trên mặt bàn dò xét, cũng không tìm ra được gì. Cô tưởng rằng sẽ có ngăn mật nào đó, nhưng sờ tới sờ lui vẫn không tìm thấy. Cửa thư phòng hé mở, mỗi lần cô đều chắc chắn là Nam Dạ Tước đã ngủ say mới vào đây. Cô tìm kiếm rất tỉ mỉ, gương mặt lúc nào cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Ngoài cửa, từng cử động nhỏ của cô đều không thoát khỏi ánh mắt của người đàn ông. Trong bóng tối, gương mặt tuấn tú của Nam Dạ Tước phát ra vẻ u ám, bàn tay buông lơi bất giác nắm chặt lại. Thân hình cao lớn ở trước cửa, góc miệng kéo lên một nụ cười lạnh nhạt, lùi lại vài bước.
Quả nhiên là Dung Ân không tìm thấy. Tuy rằng Nam Dạ Tước đã biết, nhưng vẫn không vạch trần cô, mọi chuyện vẫn giống như cũ.
Ngày hôm đó, anh về rất sớm, kêu Vương Linh chuẩn bị rất nhiều đồ ăn. Lúc Dung Ân đứng ở ban công đã nhìn thấy bộ dạng bận rộn ở bên dưới. Cô ôm lấy Dạ Dạ đi xuống, “Sao lại nghĩ tới chuyện nướng đồ ăn vậy?”
“Dung tiểu thư, là cậu chủ kêu chuẩn bị đó ạ.”
Buổi tối lúc ăn cơm, rất yên tĩnh, Nam Dạ Tước cố ý kêu Vương Linh ôm Dạ Dạ đi để tránh mặt. Những cây bạch quả đó, vì thời tiết thay đổi mà trở nên trụi lủi. Dung Ân mặc bộ quần áo đơn giản ở nhà, bên ngoài khoác áo khoác lông vũ, “Trời lạnh như vậy, anh nghĩ thế nào mà lại ra đây ăn tối chứ?”
“Tôi rất thích cái cảm giác đó, muốn hồi tưởng lại một lần nữa.” Nam Dạ Tước rót đầy rượu vang cho cô, bàn tay to của anh đặt ở thắt lưng cô, đem ly rượu áp vào môi cô. Rượu đỏ vứa thấm vào môi cô, anh liền nhanh chóng xoay người hôn cô. Nụ hôn của Nam Dạ Tước rất tỉ mỉ, mỗi một chuyển động nhẹ đều rất chuẩn xác. Đôi tay của Dung Ân che ở trước ngực anh, có thể cảm nhận được hơi nóng và dục vọng của từng cử động dưới bàn tay cô. Gương mặt của anh áp vào cổ cô, liên tục hôn vào động mạch ở gáy cô.
Anh ta đã nhịn lâu như vậy, đêm nay, có nói gì thì nhất định anh cũng phải muốn cô.
Cánh tay Nam Dạ Tước ôm lấy eo của cô, nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi ở trên đùi mình. Hai ngón tay thoải mái cởi áo ngực cô, bàn tay kia thì kéo lấy quần cô.
Dung Ân vội ngăn lại, sắc mặt hoảng loạn đứng lên “Đang ở bên ngoài, anh điên hả?”
Nam Dạ Tước cuối đầu, ở trước ngực cô cắn một cái. Dung Ân đau đớn la lên “Aaaa….”
“Ân Ân, mấy ngày nay anh đã dung túng cho em rồi, đêm nay không được, anh muốn em.” Giọng nói của người đàn ông trở nên thô ráp, lòng bàn tay lạnh cóng đã theo vạt áo lông của Dung Ân tiến vào. Cô gấp đến độ vặn vẹo đứng lên. Ở trước sân lớn như vậy, bất cứ ai đi qua cũng sẽ nhìn thấy, “Chúng ta, chúng ta đi vào trong nhà…”
Nam Dạ Tước đưa đôi mắt mê loạn ngước lên. Chắc là do uống rượu nên ngay cả hơi thở cũng nặng hơn. Chân mày anh khẽ nhướn lên, không suy nghĩ nhiều, “Được, chúng ta đi vào phòng ngủ.”
Dung Ân vốn định nhân cơ hội trì hoãn ý nghĩ của hắn, nhưng trên đường đi, người đàn ông gần như là đem cô kéo tới phòng ngủ chính. Anh đặt Dung Ân trên chiếc giường lớn, cơ thể anh cũng thuận tiện đè lên.
“Không được, anh đừng đụng vào tôi…” Dung Ân không chịu được anh chạm vào cô. Vì để tìm được chiếc đĩa CD, cô có thể đem thù hận trong lòng kia chôn xuống. Nhưng kiểu đụng chạm trực tiếp như vậy, cô không thể giả vờ được, “Nam Dạ Tước, những gì anh muốn đều đã chiếm được rồi, anh còn muốn gì nữa?”
Người đàn ông ngồi dậy, chống ở hai bên sườn cô, chỉ là để hạn chế động tác của cô chứ không đè nặng lên cô. “Cái mà anh muốn có?” Nam Dạ Tước giương cao mắt nhìn cô, cái mà anh muốn, không phải chính là trái tim em đó sao? “Em muốn ám chỉ cái gì? Tập đoàn Viễn Thiệp sao?”
Anh ta từ trước tới nay, nói được là làm được, khoảng thời gian gần đây, anh chính là chuẩn bị chiếm lấy tập đoàn Viễn Thiệp, chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
Dung Ân cắn môi, thân mình run lên nhè nhẹ, “Diêm Việt đã chết, anh còn muốn làm cho anh ta chết cũng không an tâm, anh thật sự muốn phải đem Diêm gia ép vào đường chết sao?”
Nam Dạ Tước kéo cà vạt xuống, rồi cởi từng nút áo ra, để lộ bộ ngực vạm vỡ cùng cơ bụng săn chắc. Anh nâng cánh tay lên, muốn tháo đồng hồ trên tay ra, nhưng nghĩ lại, lại không tiếp tục. Ánh mắt Dung Ân theo động tác của anh dừng lại tại chiếc đồng hồ đó. Nam Dạ Tước nhìn thấy cô nhìn chằm chằm vào đồng hồ của mình, liền đem nó để trước mặt cô nói “Biết đây là cái gì không?”
Sắc mặt Dung Ân tỏ vẻ nghi hoặc, chân mày chau lại, “Đây không phải đồng hồ sao?”
Nam Dạ Tước lắc đầu, hắn cuối xuống, lấy hai tay đang đặt trước ngực của Dung Ân kéo ra, “Sớm hay muộn


pacman, rainbows, and roller s