Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3219 lượt.

ong con ngươi, ánh sáng đang lóe lên, người đàn ông nhấp rượu, “Cô nói, có thật không?”
“Bùi công tử, anh không chỉ một lần hỏi tôi như thế”, Tiêu Hinh đi tới kéo cánh tay hắn, “Chúng ta đi thôi.”
Bên trong đôi mắt người phụ nữ đau thương không lừa được người, Bùi Lang lắc đầu, Hạ Phi Vũ này, làm ra nghiệt còn không ít.
Nam Dạ Tước không còn kịp đợi đến dạ tiệc kết thúc liền đi ra khỏi khách sạn, Hạ Phi Vũ kéo lên làn váy theo sát ở phía sau, nước mắt làm ướt mặt, người đàn ông đi rất nhanh, gió lạnh thổi lên một góc Tây phục của anh, tiếng giầy cao giẫm chói tai, cô chăm chú đuổi theo, “Tước, Tước… ” lần này thật không giống với lúc trước, anh đi nhanh như vậy, ngay cả quay đầu nhẫn nại đợi cô cũng không có, Hạ Phi Vũ một tấc cũng không rời nóng lòng bước nhanh hơn, lại không nghĩ trẹo chân, cả người mới ngã xuống đất, đầu gối cũng bị trày xước.
Dáng vẻ cao lớn rắn rỏi của Nam Dạ Tước càng đi càng xa, cô ta thử mấy lần muốn đứng lên, nhưng vết thương trên đầu gối đau nhói làm cô ta ngã ngồi trở về, Nam Dạ Tước lái xe trở lại trước mặt Hạ Phi Vũ, anh đạp thắng xe, sắc mặt như trước lạnh lùng hướng về phía ngoài cửa sổ xe, “Không ngờ rằng, sau lưng tôi cô lại làm nhiều chuyện mờ ám như vậy”.
“Tước, anh đừng nghe bọn họ, em…”
“Tôi không gọi điện thoạichứng thực cái gì, cô nên biết, nếu tôi muốn tra ra…, cho dù chuyện này chôn bao sâu cũng sẽ đem nó đào lên, Phi Vũ… ” người đàn ông như là báo đi săn con ngươi nhạy cảm liếc hướng về phía cô, Nam Dạ Tước cười lạnh , “Coi như, cánh tay từng là của tôi này nên sớm chém đi rồi, hôm nay cũng không còn gì để dây dưa thêm nữa, cho dù tôi đã từng thiếu nợ cô, nhưng sau này, đừng lại kiếm chuyện với Dung Ân nữa, cô ấy là người cô không thể đụng , biết không?”
Giọng anh bình thản, nhưng ẩn chứa hung ác nham hiểm, Hạ Phi Vũ một chữ cũng sẽ nghe lọt vào không thể không hiểu, “Anh cũng tin phải không?”
“Cũng trách tôi, để cô tự tung tự tác.”
Người đàn ông khởi động xe, Hạ Phi Vũ thấy thế, hai tay khẩn trương kéo cửa xe của anh, “Tước, nếu không phải anh không để em ở bên cạnh, em cũng sẽ không làm những chuyện kia, Tiêu Hinh, Dung Ân, còn có nhiều phụ nữ như vậy, anh đối đãi với em, tại sao không thể giống như đối đãi với bọn họ như vậy?”
“Cho nên, cô đã nghĩ ra cách này để làm cho tôi sớm chán ghét bọn họ?”
“Em không có, thật không có… ” Hạ Phi Vũ liều chết không thừa nhận.
Nam Dạ Tước ngón tay gõ vô lăng mấy cái, “Thuốc của Dung Ân, đúng là bị đổi, có thể ra vào Ngự Cảnh Uyển, cũng chỉ có cô”.
Hạ Phi Vũ hiểu rõ tính người đàn ông này, hai tay của cô gắt gao cầm cửa xe, “Nhưng là, … Dung Ân cô ta cũng không có mang thai mà, hơn nữa cô ta bây giờ còn đang bên cạnh anh, cho nên, cho nên… “
Trong mắt Nam Dạ Tước xuất hiện một ánh nhìn lạnh thấu xương, ban đầu anh để cho Vương Linh che giấu chuyện này, cho nên, Hạ Phi Vũ cũng không biết Dung Ân mang thai, anh thu hồi ánh mắt lại, chợt đạp chân ga.
Xe thể thao kêu gào mấy cái rồi liền cấp bách muốn xông ra, Hạ Phi Vũ tránh né không kịp, hung hăng té trên mặt đất, chật vật không chịu nổi.
Xuyên thấu qua kính chiếu hậu, người đàn ông chẳng qua là lơ đãng ngó lại, anh mở ra mui xe, để cho toàn bộ gió lạnh thôi vào.
Người phụ nữ cúi trên mặt đất khóc dữ dội, Nam Dạ Tước nói ra những lời như vậy, đối với cô mà nói, thật không có gì tàn nhẫn hơn.
Thử nghĩ xem Hạ Phi Vũ yêu anh lâu như vậy, cuối cùng đổi lấy, vẫn là bị hất ra không chút nào thương tiếc, không có gì so sánh với Nam Dạ Tước đối với cô chán ghét tàn khốc hơn.
Lái xe trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân đang ngồi ở trên ban công, trong thư phòng tìm khắp vẫn không có tìm được CD..
Nam Dạ Tước đem xe dừng hẳn, sau đi vào trong nhà, lúc ngẩng đầu nhìn qua ban công, con ngươi anh hơi nheo lại, nhìn về Dung Ân, những bực tức kia dường như cũng dịu đi.






Khi Nam Dạ Tước đi đến lầu hai, Dung Ân đã từ ngoài ban công trở lại phòng ngủ.
Cô mặc áo ngủ, hiển nhiên là mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt. Dạ Dạ đang ngủ dưới sàn nhà trong chiếc chăn nhỏ, chỉ lộ ra cái đầu. Khi Nam Dạ Tước mở cửa và bước vào bên trong, Dung Ân đã ngồi ở bên giường.
Anh đi đến bên cạnh cô, đưa ngón tay thon dài hướng đến mái tóc đen dài của cô. Cô không nghĩ là anh lại về sớm như vậy. Dung Ân tránh né động tác của anh, “Tiệc tối xong rồi sao?”
Nam Dạ Tước ôm lấy thắt lưng của cô, tựa cằm trên đỉnh đầu cô, “Em và Bùi Lang rất thân sao?”
Dung Ân thoáng chốc sợ run lên, không hiểu vì sao anh lại hỏi như vậy, mi mắt cô rũ xuống, “Không phải thân lắm, nhưng anh ta từng giúp tôi, lúc đó… còn giúp tôi chăm sóc mẹ.”
Hai tay Nam Dạ Tước nâng gương mặt cô, không nói gì cả, chỉ khẽ hôn cô rồi đi ra ngoài. Nổi đau buồn trong cặp mắt kia còn chưa tan, anh không ép cô.
Tiếp đến, hai mươi mấy ngày lại trôi qua. Không khí của những ngày tết từng chút một theo thời gian trôi đi. Đại đa số thời gian Dung Ân rất yên lặng.