Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3199 lượt.
khó có thể bình an, muốn gọi điện thoại cho Dung Ân, lúc này mới nhớ tới đều là con gái gọi về, điều này hoàn toàn làm cho bà càng trở nên gấp gáp.
Kế hoạch thâu tóm tập đoàn Viễn Thiệp của Tước Thức vẫn chưa thành công, nhưng sau khi cuộc họp hội đồng quản trị kết thúc, tập đoàn Viễn Thiệp vẫn dễ dàng đổi chủ, do Trần Kiều tiếp nhận, về phần nguyên nhân, trong nội bộ đều rất nhất trí giữ bí mật. Song rất nhiều người vẫn đoán được ngọn nguồn trong đó, khả năng lớn nhất, chính là lúc trước Diêm Minh hút thuốc phiện đã cùng với tình nghi liên quan đến chợ đen.
Cứ như vậy, địa vị Diêm gia càng ngày càng đi xuống, mới vừa trải qua nỗi đau mất con ,Diêm Thủ Nghị sau một đêm tóc gần như bạc trắng, do Diêm Minh liên tục yêu cầu, mang theo Diêm phu nhân ra nước ngoài cho khuây khoả đi.
Gần thành phố Bạch Sa, trên đảo tư nhân bốn bề là biển.
Một đoàn phi cơ tư nhân hạ cánh, dẫn đầu đi xuống là người phụ nữ hai tay để bên trong áo khoác lông chồn đắt đỏ, từ khí chất thể hiện trên mặt căn bản nhìn không ra tuổi của bà, đôi giầy cao 10cm dẫm trên nền đất cứng rắn phát ra tiếng động, bà đi tới cửa lớn, có hộ vệ khom lưng chào, “Phu nhân.”
Người phụ nữ đi được rất nhanh, bộ dạng mắt nhìn thẳng, gió lạnh kịch liệt thổi lên ở bên sợi tóc sau ót bà, một đôi bông tai ngọc bích chiếu sáng rạng rỡ, càng làm nổi bật hơn ánh mắt kiêu ngạo.
Đi tới lầu hai, mấy tên hộ vệ đều đứng ở cửa, “Người đâu?”
“Duật thiếu gia đã gọi bác sĩ tới rồi”.
Hộ vệ mở cửa ra, lúc bà đi vào, liền thấy bên trong bác sĩ cùng y tá đang thực hiện các biện pháp cứu chữa, trên chiếc giường lớn giữa phòng, Nam Dạ Tước cởi trần, bả vai bị hai gã y tá mỗi người một bên đè lại, chất lỏng lạnh như băng đang theo mu bàn tay anh truyền qua dịch quản đi vào trong cơ thể. Mí mắt bà trực nhảy, cũng không có giống như những người bình thường la khóc, bà chẳng qua là dùng tay phải bụm miệng, đang cực lực ẩn nhẫn hạ xuống ánh mắt, lướt qua mép giường đi tới trên ban công.
Thông qua cửa sổ sát đất, liền thấy một người con trai đang mặc quần dài màu đen, nửa người trên áo sơ mi trắng chất liệu rất đẹp, vừa nhìn liền biết của một nhãn hàng nổi tiếng làm thủ công, anh một tay đặt tại trên lan can, đầu ngón tay trái đang kẹp điếu thuốc, bà đứng lại ở phía sau anh, “Duật Tôn.”
Người đàn ông xoay người, lông mày lưỡi mác, anh có ngũ quan thâm thúy khiến người ta cam nguyện mê muội, lỗ mũi rất cao, môi mỏng đang lúc nhả ra vòng khói, tóc ngắn màu đen như mực, ánh mắt lộ ra khí phách có thể kéo người rơi xuống, “Bá mẫu.”
Người phụ nữ tháo xuống cái bao tay, tiếng giầy cao lanh lảnh đi tới bên người Duật Tôn, bà đôi môi run rẩy, thật ra thì nội tâm tràn đầy khủng hoảng, nhưng bà chịu đựng không cho phép chính mình đem loại này tâm tình này thể hiện ra bên ngoài trước mặt người khác, “Chuyện gì xảy ra?”
Người đàn ông rít điếu thuốc, “Con cũng không biết, lúc đầu con nhận được điện thoại của anh, cho là anh đã sắp xếp xong xuôi đường lui, không nghĩ tới thời điểm hai bên sống mái với nhau, anh đã trúng đạn”.
Sở Mộ hai tay cầm thật chặt lan can, “Con của ta từ nhỏ tới lớn chính là từ trong đống người chết luyện ra được, làm sao sẽ bị đối phương chặn đánh như vậy được?” Bà ão não dùng sức đập xuống, mặt có vẻ giận dữ.
“Bá mẫu, người cũng đừng quá lo lắng”.
Bên trong qua thật lâu sau mới an tĩnh lại, lúc Sở Mộ cùng Duật Tôn đi tới, bác sĩ cấp cứu xong, băng gạc đầy máu chất đống ở trên chăn, người phụ nữ sắc mặt lạnh vài phần, “Đem đống băng gạc này lấy ra, Tước thích sạch sẽ.”
Tiếng nói kia không giận mà uy, hai y tá bị làm cho sợ vội vàng dọn dẹp, bác sĩ tháo xuống khẩu trang, ý bảo một gã y tá khác ghim lại vết thương cho Nam Dạ Tước, “Thưa phu nhân, Tước thiếu gia căn bản thoát khỏi nguy hiểm, một phát súng này vốn là nhắm trúng ngực, bởi vì xượt ngang cổ tay, mới không có trực tiếp trúng mục tiêu… Nhưng, bởi vì ngâm ở trong nước sông lâu như vậy, cho nên tôi còn phải quan sát mấy ngày, xem anh sẽ có chuyện gì nữa không”.
Tâm Sở Mộ treo lên lúc này mới hạ xuống, Nam Dạ Tước còn đang ngủ mê man, bà đi tới trước giường, bàn tay mơn trớn tóc đỏ rượu của anh, rồi theo gương mặt của anh, cổ, xương quai xanh, mãi cho đến bộ ngực anh.
“Ở đây, có thể lưu lại vết sẹo lớn không?”
Bác sĩ sợ hãi, “Vết sẹo không có gì đáng ngại, sau này có thể làm phẫu thuật thẩm mỹ”.
Sở Mộ thu hồi lại thương tiếc trong mắt, thanh âm cũng lạnh rất nhiều, “Không cần làm, để cho anh nhớ lần giáo huấn này, đem tính mạng treo trên họng súng người khác như vậy, anh mất nửa cái mạng đã là nhẹ.”
Duật Tôn không khỏi ngẩng đầu, người phụ nữ này, tâm địa từ trước đến giờ là vừa lạnh vừa ngoan cố, cho dù đối với con ruột của mình cũng không ngoại lệ.
“Bá mẫu, người đi về nghỉ ngơi trước đi, ở đ