Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3189 lượt.
ây có con rồi”.
“Duật Tôn, lần này làm phiền con”, Sở Mộ phất tay để cho người ở trong nhà lui xuống, “Ta là thấy hắn cánh cũng đủ cứng rắn, mới để cho anh đi ra ngoài bay nhảy một mình, không nghĩ tới, lần này ngã thảm như vậy, ta muốn biết, vấn đề nằm ở đâu”.
Nam Dạ Tước ngủ mê thật lâu, cảm giác mình giống như là lơ lửng ở trên mặt biển, một phát, lại bị sóng đánh vào ngã nhào, thân thể như bị tảng đá áp đến đáy biển, anh liều mạng giãy dụa, cố gắng muốn đem đầu lộ ra khỏi mặt nước.
Anh thấy một đứa bé đứng ở trước mặt mình, bộ dạng nhiều lắm là sáu bảy tuổi.
Tóc ngắn màu đen, một đôi mắt lộ ra thâm trầm không giống như những đứa bạn cùng lứa. Bên cạnh còn có đứa nhỏ khác, bất quá cũng chỉ là bộ dạng mười mấy tuổi, người đàn ông đi ủng bộ dạng hung hăng, dùng đầu roi gõ mặt bàn, “Bắt đầu”.
Nam Dạ Tước biết, đây là huấn luyện tháo lắp súng, đứa nhỏ kia vài động tác nho nhỏ đã thuần thục nhanh nhẹn, bất quá thời điểm vừa định cài đặt một khối linh kiện, trong tay buông lỏng xuống, linh kiện lớn nhỏ rơi xuống mặt đất, chờ anh khom lưng nhặt lên, tốc độ đã chậm lại trở thành người cuối cùng.
Anh mím môi lại, đem súng thả vào trên mặt bàn.
Cặp tay kia không có rụt về lại.
Người đàn ông không một chút lưu tình, trong tay nắm giữ roi, anh vụt vào đôi tay đứa bé hai lằn rướm máu, mu bàn tay lập tức liền sưng, “Tước thiếu gia, người phải hiểu được, hiện tại động tác sai sót, tương lai có thể có sẽ là vết thương trí mệnh của người”. Sau đó ông đưa tay rút về để ở phía sau lưng, tay của anh bây giờ rất đau rất đau, nhưng ở trước mặt lão sư là không thể rơi lệ, “Vâng”.
Nơi này là trụ sở huấn luyện bí mật, bình thường người ngoài là không vào được.
Lúc ăn cơm trưa, bé trai cùng người khác cũng cách khá xa, anh một câu không nói, chẳng qua là nhai lấy thức ăn nhạt nhẽo trong miệng. Trên đỉnh đầu, đèn phát sáng vĩnh viễn làm cho người ta phân không rõ bây giờ là ban ngày hay là ban tối, anh muốn đi ra ngoài, không muốn lưu lại ở nơi giống như địa ngục này nữa.
“Phu nhân —— ” cách đó không xa, truyền đến thanh âm cung kính.
Hắn quay đầu về nơi phát ra tiếng nói, liền thấy một người phụ nữ đang đứng ở ngoài song sắt, vệ sĩ mở cửa cho bà, lúc bà tiến vào, mỗi người cũng ngừng lại động tác trong tay cùng bà chào hỏi.
Hắn bên trong đôi mắt lóng lánh, bỏ lại bát đũa thật nhanh chạy tới, “Mẹ, mẹ —— “
Anh bổ nhào về trước mặt, nhưng người phụ nữ cũng không nhiệt tình khom lưng ôm anh, hắn ôm lấy eo bà, “Mẹ, con muốn trở về, con không muốn ở chỗ này, nơi này tối quá…”
“Cái loại không có tiền đồ!” trên mặt người phụ nữ nhớ nhung ban đầu trong nháy mắt tiêu tán, bà dùng sức kéo hai tay hắn ra, “Tương lai ngươi là người thừa kế gia nghiệp, tại sao có thể nói những lời như thế này?”
Hắn biết mẹ tức giận, nhưng anh thật không thích cái chỗ này, “Mẹ, con không muốn cái gì gia nghiệp, con chỉ muốn ở cùng ba mẹ…”
Lúc bà vung bàn tay lên, hắn đứng không vững, lảo đảo mấy cái ngã xuống nước bùn trên mặt đất, ánh mắt của bà rơi vào trên mu bàn tay hắn, “Tước, con đã làm cho mẹ thất vọng. Lần sau nếu tiếp tục làm không tốt, ta liền để cho lão sư phạt nặng con, cũng không phải là roi đơn giản như vậy nữa”.
Bà đứng dậy muốn đi, nhưng hắn nhanh chóng bò dậy, lần này không có cầu khẩn, cũng là tay nhỏ bé níu lấy góc áo của bà, anh giương lên sắc mặt yếu ớt, ánh mắt quật cường mà nhìn về trước bà. Trong mắt của bà, không phải là không có thương yêu, nhưng bà biết rõ mình không thể mềm lòng, dùng sức đẩy hai tay hắn, sau đó cũng không quay đầu lại liền đi ra khỏi trại.
Hắn liền kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ, một đôi mắt đen trong có nước mắt trực trào, nhưng anh không khóc lên, đôi môi mím chặt, hàm răng cắn chặt, thật sự không nhịn được, cũng không để cho nước mắt kia rơi, giơ cánh tay lên dùng sức lau.
Nam Dạ Tước cảm giác mình đã chìm vào đáy biển, anh bị ngạt quá lâu, cảm giác được thiếu dưỡng khí, trong nháy mắt dùng sức hô hấp, mở hai mắt ra.
“A, đã tỉnh —— “
“Khụ khụ —— ” Nam Dạ Tước khó khăn nheo lại con ngươi, đồng thời kịch liệt ho khan, nơi trái tim như bị xé nứt, cả khuôn mặt anh cũng đau đớn nhăn lại.
Mấy người chia ra vây tới đây, Sở Mộ phía trên có lo lắng, trong miệng cũng không tha cho hắn, “Giờ mới biết đau sao? Không để cho ta bớt lo”.
“Mẹ”. Nam Dạ Tước chân mày chau lên, vừa mới tỉnh lại, khó chịu muốn chết.
“Con nói xem, ngang nhiên bị người khác nhắm ngay tim, con lúc ấy đang làm cái gì vậy? Làm sao ngay cả thời gian phản ứng cũng không có…”
“Ai u, ” Nam Dạ Tước ngại bà làm phiền, nghiêng gương mặt tinh sảo qua, “Đừng cãi ầm ĩ được không, con muốn cho tai thanh tĩnh chút”.
Bà liền ở tại bên cạnh ngồi xuống ghế, đây chính là mẹ hắn, con gái một của gia đình xã hội đen, trong đêm tối, bọn họ có một vương quốc thuộc về mình, bà biết muốn tồn tại được trong thế gi