Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3190 lượt.

ần nữa tìm việc làm.
Khi về nhà trải qua hành lang, vừa vặn gặp mấy bác gái đang ngồi cùng một chỗ dệt áo lông, “Ân Ân về rồi à”.
“Vâng, các bác đều đang ở đây cả sao.” Dung Ân dừng lại bước chân, “Các bác có khỏe không ạ?”
“Khoẻ khoẻ, trời cũng tối rồi, mau trở về đi thôi, mẹ cháu vẫn chờ cháu còn chưa ăn cơm đâu”.
“Dạ, cháu xin phép”. Dung Ân mỉm cười rồi bước đi.
Bác gái Lưu khẽ thở dài, “Haiz, đứa nhỏ này, kể từ khi Tiểu Nam đi, nó cũng chưa có cười quá, các bà xem một chút sắc mặt mới vừa rồi, bên trong đôi mắt cũng là trống rỗng”.
“Cũng không phải vậy sao?” bên cạnh mấy người hưởng ứng nói, “Dung gia thật đúng là … lắm tai nạn a”.
Dung Ân về đến nhà, sau khi ăn cơm xong ngồi ngốc ở bên trong phòng không có đi ra ngoài, cô tìm công việc, chỗ làm cách nhà không xa, trong tiểu khu ở ngay dưới lầu nhà cô có vệ sĩ theo dõi, cô biết, đó là Bùi lang không yên lòng, an bài người bảo vệ bọn họ.
Tin tức về Nam Dạ Tước, mặc dù đã cách mấy ngày, lại như cũ ùn ùn kéo đến, đưa tin không biết chán, tin tức đã nói, đội cứu hộ đã chặn lại cửa sông, nhưng liên tục mấy ngày vớt, vẫn không có nhìn thấy thi thể anh.
Dung Ân tựa vào cửa sổ, cô mơ hồ có loại ảo giác, thật giống loại cảm giác hít thở không thông trước đây, cho tới bây giờ cũng chưa từng rời khỏi cô.






Xuân về hoa nở, đếm trên đầu ngón tay, cũng chỉ mới mấy tháng trôi qua.
Những ngày lạnh nhất tiểu điều ảm đạm trong mắt mọi người đã trở quá khứ, hiện giờ, đã là giữa hè.
Dung Ân gặp qua Thẩm Mặc, mặc dù cố gắng mời cô trở lại công ty Tân Sang làm, nhưng vẫn bị cô nhẹ nhàng từ chối, Dung Ân muốn thoát ra khỏi cuộc sống trong quá khứ, Sang Tân bởi vì cô mà phải chịu bao uất ức, cô vẫn thích hợp sống ở nơi an tĩnh.
Công ty mới này cũng không lớn lắm, là do cá nhân thành lập, nhưng đãi ngộ cũng tốt lắm, 2500 đồng lương thử việc, thêm phần trăm thiết kế, mỗi tháng còn có một trăm đồng tiền trợ cấp cước điện thoại, đi lại và tiềm cơm.
Quan trọng nhất là, Dung Ân ở chỗ này lại gặp được Lý Hủy, cô gái có khuôn mặt trái táo, bởi vì Tước Thức sụp đổ mà phải đi ra ngoài tìm công việc mới, vừa vặn trong nhà có quen biết, công ty này chính là cậu cô mở ra.
“Còn có chút chuyện phải xử lý xong.”
“Vậy, còn Tư mạn thì sao?”
Diêm Minh sắc mặt tối tăm, hắn uống một hớp rượu, “Tôi đi…, nhất định sẽ mang cô ấy theo, dù sao cô ấy là vì tôi mới biến thành như vậy , ” người đàn ông nhâm nhi rượu, Dung Ân mi mắt cụp xuống, xem ra chuyện mấy tấm hình, Tư Mạn vẫn không nói thật. Nhưng bình tĩnh mà xem xét, người phụ nữ nào gặp chuyện như vậy có thể mở miệng thẳng thắn nói, có đôi khi, nói dối cũng dễ chấp nhận hơn là nói thật, “Sức khoẻ của anh, hiện tại vẫn tốt chứ?”
“Tôi đã cai nghiện rồi. ” Diêm Minh nói rất nhẹ, “Tư Mạn nói cho tôi biết, những thuốc kia là do Trần Kiều cung cấp, hôm nay tập đoàn Viễn Thiệp dễ dàng đổi chủ như vậy, chuyện ban đầu, rõ ràng chính là cái bẫy.”
“Tôi thật không nghĩ tới, Trần Kiều sẽ biến thành như vậy.” Dung Ân nhớ lại ngày đó, chẳng lẽ thật sự là tiếp xúc với cái xã hội này ngay cả lòng người cũng sẽ thay đổi sao? Khi còn đi học, cô, Diêm Việt, Trần Kiều, thường xuyên như hình với bóng, cô làm sao cũng không nghĩ được Trần Kiều dùng mọi thủ đoạn để đạt được tập đoàn Viễn Thiệp.
“Dung Ân, sau này em phải bảo trọng, phải tự biết chăm sóc chính mình, ” Diêm Minh con ngươi trống rỗng nhìn cô, “Tôi biết anh ấy chết đi khiến em rất đau đớn, nhưng em rất kiên cường, em hãy cố gắng vượt qua.”
Dung Ân hai tay đang cầm ly nước lạnh, “Nói thật, khi đó nếu không vì hận Nam Dạ Tước, tôi thật không vượt qua được nỗi đau này. Tôi đến hiện tại vẫn không thể chấp nhận được hiện thực anh ấy chỉ sống lại được một ngày liền vĩnh viễn ra đi.”
“Có lẽ, ” người đàn ông kéo dài ngữ điệu, “Bởi vì em chưa kịp hiểu rõ tim trái của mình, lúc em chưa kịp phản ứng, Việt đã đi.”
Dung Ân không hiểu ý tứ trong lời nói, “Tình cảm của tôi?”
Diêm Minh đốt điếu thuốc, người phụ nữ này anh từng tìm hiểu lâu như vậy, Diêm Việt không biết, nhưng là anh biết, cô đối Nam Dạ Tước không thể nào là không có có cảm tình.
Diêm Minh không muốn tiếp tục cái đề tài này, “Về Cám Dỗ, tôi cũng sẽ sớm buông tay, không muốn tiếp tục quản lý nữa.”
Cảnh còn người mất.
Hôm nay, Diêm gia cũng đã đi hết, toà nhà cũ này chỉ còn lại toàn bộ ký ức của cô và Diêm Việt, cũng phủ đầy bụi muốn đi theo cùng anh, Dung Ân có đôi khi cũng sẽ nhớ đến Diêm Việt, nhưng cũng sẽ không đau đớn như trước.
Chỉ là, tận sâu trong lòng có một nơi ngay cả cô cũng không thể đụng đến, cô bắt ép mình không nghĩ đến nữa, càng buộc mình phải quên, trong đầu lại càng nhớ rõ ràng.
Lúc nằm mơ cô thường xuyên mơ tới Nam Dạ Tước, anh nói, Ân Ân, nước biển lạnh quá, địa ngục lạnh quá, tôi ở dưới này chờ em, làm sao em vẫn còn chưa xuống?
Cuộc sống Dung Ân bình thản như nước.
Tước Thức bị bán đấu giá, người mua nghe nói là 1 thanh niên trẻ tu


Duck hunt