XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3098 lượt.

ông phải là rất xa, kiên trì chút cũng có thể đi về tới.
Vương Linh vô cùng lo lắng mà chạy tới, gọi xe cũng không chú ý hai bên đường, chỉ sợ làm Dung Ân ở bệnh viện chờ, không có nhớ tới nơi Nam Dạ Tước dặn dò ở đâu, cuối cùng là công cốc.
Dung Ân đi một chút nghỉ ngơi một chút, vốn là chỉ cần 20 phút là tới, cô mất gần một giờ cũng chưa đến, Vương Linh tìm ở chung quanh bệnh viện, lại vào phòng tìm bác sỹ, lúc này mới xác định cô đã rời đi bệnh viện.
Lúc trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân dựa sát vào cửa sắt, trên trán đã hiện đầy mồ hôi lạnh, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, cô có loại cảm giác choáng váng hoa mắt chóng mặt.
Cô bước đi rất chậm, mỗi một bước cũng cảm giác là lết trên mặt đất, Nam Dạ Tước nhận được điện thoại của A Nguyên nên mới vội vàng trở về, hai người ở bên trong thư phòng nói chuyện thật lâu, lúc đi ra, thần sắc đều ngưng trọng, nặng trịch giống như bầu trời bao la âm u sắp sập xuống.
“Sau này, chuyện trong nhà cậu chiếu cố nhiều chút, tôi đi nghỉ ngơi một chút”. Nam Dạ Tước theo cầu thang đi xuống dưới.
“Đại ca, Lý Hàng đúng là người của cảnh sát, nhưng rất kỳ quái, kể từ khi anh gặp chuyện không may, hắn vốn có thể thăng chức, lại tạm thời từ chức rồi, lúc tôi tìm được nhà hắn, hắn cũng không có ra vẻ giật mình chút nào, cứ như là đã biết tôi sẽ đi tìm hắn, hắn cũng biết đại ca đã trở lại, hắn ở ngoại ô, cũng không chuyển đi…”
Nam Dạ Tước giẫm thảm trải sàn đi xuống dưới, Lý Hàng cùng A Nguyên giống nhau, đã từng, không chỉ là thủ hạ của Nam Dạ Tước, mà còn là cánh tay đắc lực của anh.
Hai tay anh nắm ở trong túi quần, khuôn mặt tinh sảo có chút nghiêng đi, “Sắp xếp thời gian, hẹn hắn gặp mặt tôi một lần”.
“Vâng, Đại ca”.
“Cậu đi về trước đi”.
Nam Dạ Tước đi tới phòng khách, nhớ tới Dung Ân vẫn chưa về, thân ảnh cao lớn của anh ở trong phòng khách đi tới đi lui, cuối cùng vẫn là cầm lên áo khoác bên cạnh, đi về phía cửa.
Mở cửa, đã nhìn thấy Dung Ân đứng ở bên ngoài, tay phải giơ lên, bộ dạng giống như là muốn nhấn chuông cửa.
Nam Dạ Tước tầm mắt quét qua mặt cô, nhìn về phía sau cô, “Vương Linh đâu?”
Dung Ân không nói gì, chẳng qua là lấy tay ôm bụng, trên quần áo màu hồng ở nhà, có vài giọt máu rõ ràng lộ ra. Sắc mặt cô trắng bệch, cặp chân không ngừng run rẩy, khó khăn nuốt mấy ngụm khí, cần cổ trượt xuống, có thể nhìn thấy mồ hôi lạnh trên trán cô rơi xuống.
“Em về bằng cách nào? ” Nam Dạ Tước tức giận xông lên hỏa khí, lông mày anh lạnh lùng, lời nói băng hàn hỏi.






Nam Dạ Tước, anh có hận em không?
Tay phải Dung Ân chống trên cửa lớn, nửa người trên hơi cúi xuống, tóc ở hai bên ướt đẫm dính lên mặt.
Lúc này, Vương Linh cũng vừa bước xuống taxi từ cửa lớn hớt ha hớt hải chạy vào trong, lúc nhìn thấy Dung Ân, trong lòng cũng nhẹ nhõm chút, “Dung Tiểu thư, tôi đến bệnh viện không tìm thấy cô, tôi sợ chết được.”
“Anh hỏi em, về bằng cách nào ?” Người đàn ông cao giọng, hỏi lại lần nữa.
Dung Ân cắn chặt môi dưới không mở miệng, cơ thể không chịu nổi nữa, đang từ từ ngồi xổm xuống đất, Nam Dạ Tước khẽ thở dài, bàn tay ôm lấy eo Dung Ân kéo cô đứng dậy, đưa ánh mắt lạnh thấu xương quét qua Vương Linh , “Cô làm việc kiểu gì vậy? Có một người mà cũng đón không xong.”
Đi đến phòng ngủ chính của lầu hai, anh nhẹ nhàng đặt Dung Ân trên giường, rồi đắp chăn lên cho cô, cô yên lặng nằm trong chăn, không hề động đậy. Nam Dạ Tước đi đến thư phòng lấy máy tính và mọi đồ đạc cần thiết mang qua, sau đó cũng cởi bỏ giầy lên giường, ngồi bên cạnh Dung Ân bắt đầu làm việc.
Những ngón tay thon dài của anh thành thạo gõ lên bàn phím, chốc chốc lại quay đầu nhìn xem cô ngủ có ngon không. Dung Ân trở mình một cái, chân mày chau lại sau khi cảm giác được có nguồn nhiệt ở bên cạnh từ từ giãn ra, đầu cô ở trên gối nhẹ nhàng cử động, mặt cô liền tựa vào bên đùi Nam Dạ Tước, hoàn toàn ngủ một cách an tường.
Nghiêm Tước vừa mới thu hồi lại, Nam Dạ Tước tất nhiên có rất nhiều việc phải làm, một tay anh chống cằm. Dung Ân ngủ bên cạnh chắc là thấy lạnh, đôi tay lạnh cóng của cô vắt qua đùi người đàn ông, làm như nó là túi chườm nóng vậy, ôm vào trong lòng, sau khi co đầu gối lại thì kẹp lấy bắp chân Nam Dạ Tước vào giữa hai đùi, cứ như vậy, quả thật là ấm lên rất nhiều.
Ngủ cùng cô lâu như vậy, Nam Dạ Tước không biết là Dung Ân còn có những thói quen kì lạ như vậy, cô bây giờ cứ giống như gấu Koala đang đu trên đùi anh, miệng hơi mở ra, cánh môi hồng hồng.
Nam Dạ Tước không nhúc nhích, đưa tay ra khẽ vuốt gương mặt cô, ngón cái vuốt lên gò má mịn màn của Dung Ân, cô ưm nhẹ một tiếng, gương mặt nhỏ nhắn cọ cọ vài cái trên đùi người đàn ông.
Cảm giác yên lòng này, khiến cho Nam Dạ tước quên đi nỗi kinh sợ và tuyệt vọng lúc anh rơi vào trong tăm tối, anh đã làm cho sự thù hận của Dung Ân đối với anh đổi lại thành sự hồi sinh của cô ấy, có lẽ, việc anh chết đi một