Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3095 lượt.
hép hờ đôi mắt, phảng phất thấy được lúc Tư Cần quyến rũ lộng lẫy đang đứng đó.
*(Người vẫy cờ)
Xe đua đang khởi động, hình như là đã sắp đến đỉnh điểm, chỉ còn đợi một tiếng lệnh, thì sẽ dốc hết tốc lực phi ra.
Dung Ân cảm giác được cả thân người bị dồn về phía sau, gió mạnh đập vào mặt thổi tới mắt cô mở không lên, cảm giác nghẹt thở mãnh liệt giống như là che kín mũi miệng cô, cánh tay Dung Ân nắm lấy thắt dây an toàn, người bạn đồng hành của Nam Dạ Tước tiến lên trước, lúc qua khúc cua, thủ pháp thuần thục, dạt ra ngoài một cái, Dung Ân không khỏi liên tục thét lên chói tai, có loại ảo giác như là sắp bị văng ra khỏi cửa xe.
“A……….”
Những nỗi buồn bực được đè nén trong lòng bấy lâu nay, hôm nay đều nhân cơ hội này hét ra, cô cần phải phát tiết. Tốc độ xe Nam Dạ Tước cực nhanh, một trăm cây số, một trăm cây số không ngừng tăng lên. Mắt Dung Ân nhìn con đường phía trước mặt hình như đều không phải thẳng nữa rồi, mặt bị những cơn gió mạnh đánh đến đỏ lên, nước mắt cũng không tự chủ được chảy ra ròng ròng.
Đường đua xe hai bên đều là đường núi, dựa vào những đốm lửa chiếu sáng nhiều đến đếm không xuể, cũng không ai biết được đối phương có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không, nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút, cũng có khả năng xe hủy người vong. Dung Ân gỡ dây buộc tóc xuống, thả chùm tóc ra, những sợi tóc đen nhánh khắp đầu liền tung bay khắp nơi, cảm giác sảng khoái ngập tràn từ đỉnh đầu chạy thẳng vào toàn thân, cô không còn bám lấy tính đè nén của bản thân, mà là giơ hai tay bên miệng, “Aaaa………….”
“A…..A……….”
Những người bạn của Nam Dạ Tước, ánh mắt họ không khỏi liếc về phía bên mặt Dung Ân. Con ngươi đen láy của anh dần dần sáng đẹp lên như cả bầu trời sao đang nhấp nháy, đáy mắt người đàn ông hiện lên ý cười. Một khúc quanh, chiếc xe liền bay qua.
Phía trước là những chướng ngại vật được đặc biệt thiết kế cho cuộc đua, Nam Dạ Tước không giảm tốc độ lại, vẫn giẫm lên chân ga. Dung Ân cảm giác được cả thân xe hình như nghiêng đi, bánh xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai kịch liệt. Cô sợ hãi vội vàng quay người, cơ thể dán chặt qua, hai tay cuộn chặt lấy cánh tay Nam Dạ Tước, cô thu hai tay lại, dùng sức ôm chầm lấy cổ người đàn ông.
Biết cái gì là duy nhất không?
Đôi mắt sắc bén của Nam Dạ Tước nhìn thẳng phía trước, trong lúc xông qua chướng ngại vật, cánh tay dài thu lại, đem Dung Ân kéo lên trên đùi của mình, làm cho cô giống như anh cảm nhận được sự kích thích và điên cuồng trong khoảng cách gần.
Trong không khí nóng rực giống như là bị bốc cháy, bóng cây loang lổ, từng chiếc lá sượt qua mặt người, biến thành những hình bóng đen tối không rõ ràng vừa quái lạ mà tối tăm. Nam Dạ Tước cầm tay Dung Ân đặt trên vô lăng, anh điều chỉnh ghế ngồi, cằm đặt ở cổ cô gái, tầm mắt nhìn chằm chằm vào bên gò má đã lạnh đến đỏ bừng của Dung Ân , “Giữ chặt lấy.”
Cô nghe lời giữ khư khư lấy vô lăng , giống như là chỉ hơi buông lỏng, sẽ bị người ta cướp lấy, xe thể thao màu bạc giống như con báo đi săn xông qua từng đoạn đường núi, cuối cùng, tay phải Nam Dạ Tước đổi qua eo Dung Ân, đến khi xe cán qua đích đến trong tiếng hoan hô cùng với tiếng huýt, bảo bối đua xe vẫy cờ vài cái, động tác thu hồi một cách thành thục, cũng chứng tỏ cuộc so tài gay cấn đã kết thúc.
Nam Dạ Tước bị một tốp người đẹp vây quanh đi về phía trước, sau lưng những chiếc xe lần lượt trở về vị trí, vốn dĩ cách chơi này là để tìm kiếm chính sự kích thích như thế này, ai cũng sẽ không quan tâm chuyện tiền bạc.
“Việt, anh sống tốt không?” Dung Ân hai mắt mơ hồ, những sợi tóc rơi tán loạn bên mặt đón gió tung bay, cô thẳng người đứng trước gió, bóng lưng thon dài bị kéo dài ra, “Anh còn có thể thấy được em không? Có lẽ có thể được nhưng…em đã không thể nhìn thấy anh được nữa, Việt, anh ở bên kia lạnh không? Anh đứng ở nơi xa như vậy để nhìn em hạnh phúc, có phải em hạnh phúc rồi, anh có thể yên tâm ra đi phải không?”
“Anh nói anh sẽ không đi, muốn ở bên em, nhưng em lại đổi ý, em không cần anh ở bên em nữa, Việt… anh đi đi, nơi này quá tối quá lạnh, anh có chỗ thuộc về anh, anh mau trở về đi, được không?” Dung Ân đã rất lâu không được khóc mà không kiêng nể như vậy, cô không muốn Diêm Việt kiên quyết bên cạnh cô như vậy, anh cần phải có được ánh sáng thuộc về anh, “Việt, anh đi, có phải sẽ quên em hay không? Quên… thì quên đi, anh phải nhớ kỹ, phải quên triệt để, một chút cũng không thể giữ lại…”
Nam Dạ Tước đứng tại chỗ một lát, nhấc chân đi về phía trước.
Người phụ nữ này, từ lúc bắt đầu anh đã biết, từ trước tới nay cô không hề yêu anh, cho dù anh hái trăng hay những vì sao trên bầu trời xuống cho cô, giá trị không sánh bằng một nụ cười của Diêm Việt, nhưng cho dù là như vậy, thì có thể nói rõ điều gì?
Anh không thể buông tay, chính là không thể buông ra! Nếu có thể buông tay, anh đã sớm một chân đạp Dung Ân ra rồi, nhưng nếu đã không làm được chuyện đó, thì tại sao còn nghĩ nhiều để làm gì.
Kiếp này Nam D