Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3096 lượt.

lần, đây chính là cái giá của nó.
Giấc ngủ này, Dung Ân ngủ rất lâu, Vương Linh đã chuẩn bị xong cơm trưa, giữa chừng có đến gõ cửa cô cũng không nghe thấy. Nam Dạ Tước thấy cô ngủ an lành, Dung Ân lại ôm đùi anh không chịu buông, anh đành để Vương Linh xuống ăn cơm một mình, còn anh thì ôm bụng đói ở lại bên Dung Ân.
Khi tỉnh lại, mặt trời chiều đã ngã về phía tây, đã đến gần hoàng hôn.
Vị trí Ngự Cảnh Uyển, bất luận là nhìn mặt trời mọc hay mặt trời lặn, đều rất tuyệt đẹp. Dung Ân ngáp ngắn ngáp dài mở mắt ra, ánh mặt trời của hoàng hôn xuyên qua cửa sổ dưới đất đi vào, càng làm tăng thêm hơi hám của sự lười nhát đang tản mạn, cô ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Nam Dạ Tước đang dựa vào đầu giường, hai tay đặt trên bàn phím máy tính xách tay, đầu chân mày xoắn lại, giống như đang suy tư điều gì đó.
Khóe miệng tinh xảo đẹp mắt của người đàn ông kéo thành một đường, càng làm cho môi anh có vẻ mỏng hơn, mũi rất thẳng, da mặt hiện ra nhẵn nhụi rất khác với những người đàn ông khác. Nam Dạ Tước lại không phát hiện ra Dung Ân đã tỉnh ngủ, cô từ trước đến giờ cũng không phát hiện, khi người đàn ông chuyên tâm làm việc, sẽ toát ra diện mạo như thế này.
Con người và sự vật luôn luôn là như vậy, có rất nhiều việc bị chính đôi mắt của mình che đậy, bỗng nhiên quay đầu, mới thấy có nhiều cảm xúc đã khắc sâu đến như vậy.
Dung Ân ý thức được hành động của đôi tay mình, đôi chân cô, còn kẹp lấy bắp chân Nam Dạ Tước không buông. Lúc nãy là đã ngủ say, cho nên mọi thứ đều rất tự nhiên cho nên không có ý thức được, bây giờ đã tỉnh ngủ rồi, lại còn duy trì động tác như thế này thì không khỏi thấy ngại ngùng, cô lại ngại thu tay về ngay, chỉ còn biết từ từ buông tay ra, muốn giả vờ làm như trở mình trong lúc ngủ, đổi tư thế.
“Tỉnh rồi à?” giọng nói êm tai của người đàn ông từ trên đầu giường vang lên.
Hai tay Dung Ân vẫn ôm lấy đùi anh như cũ, cô ngẩng đầu, thu hai chân của mình về trước, “ừm.”
Nam Dạ Tước tắt máy tính, sau khi thu dọn lại hồ sơ giấy tờ cùng máy tính bỏ trên tủ đầu giường, anh thuận người nằm xuống, Dung Ân cũng tự nhiên bỏ tay ra, ánh mắt người đàn ông đối diện với cô, hai cái đầu gần như là sẽ dựa vào nhau.
Cô gối một bên mặt lên cánh tay, ánh mắt rơi xuống trước ngực áo hở cổ của Nam Dạ Tước, trên ngực bên trái, vết sẹo mà viên đạn để lại vẫn cứ ở đó không hề mờ đi, Dung Ân cảm thấy xót xa trong lòng, cô giơ tay phải ra, đưa lòng bàn tay đặt ở trước ngực Nam Dạ Tước.
Người đàn ông không động dậy, chỉ đưa mắt nhìn xuống đôi bàn tay trắng nõn của Dung Ân.
“Nam Dạ Tước, có phải là anh rất hận em không?” Dung Ân có thể cảm giác được miệng vết thương đang cọ xát trong lòng bàn tay cô.
Cô buông màng mi xuống không nhìn vào hai mắt Nam Dạ Tước, người đàn ông trầm mặt hồi lâu, chính vào lúc Dung Ân cho rằng bản thân sẽ không có được đáp án, thì anh mở miệng, chỉ là giọng điệu không mang theo sự khinh thường và hứng thú như bình thường, có chút trang nghiêm, “Sao có thể không hận, anh hận không thể một phát súng giết em, hận không thể xé toạt ngực em ra xem thử, trái tim đó của em là đỏ hay đen….”
Cổ họng Dung Ân hơi nghẹn lại, bàn tay đang để trên người anh muốn rút lại.
Nam Dạ Tước nhanh một bước giữ chặt động tác của cô, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô vòng qua eo, trực tiếp áp sát vào nơi miệng vết thương của mình, Dung Ân lại càng cảm thấy lòng bàn tay nóng hổi không thôi, cô nắm chặt bàn tay thành quyền. Cảm Dạ Tước cảm giác được sự co rụt lại của cô, cất giọng khàn khàn, “Em đang sợ điều gì?”
“Em sợ, nếu như em biết được tất cả sự thật, nhưng anh lại không còn, thì em phải làm sao?” Dung Ân ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên sáng long lanh mà bi thương khác lạ, giữa bọn họ tại sao toàn là chỉ thiếu đi một bước, chính là lúc cô không dễ dàng gì chấp nhận Nam Dạ Tước, Diêm Việt đã quay về, cho dù là bây giờ, cũng giống như là đang cách nhau một tầng khói mỏng, tuy là lờ mờ, nhưng vẫn có khoảng cách như cũ.
“Không phải mỗi đêm em nằm mơ đều hy vọng anh chết sao?”
Dung Ân rút tay mình về, tất cả những tổn thương đối với anh do cô tạo thành đã không có cách nào đền bù, cô muốn quay người lại, nhưng lại bị người đàn ông nắm chặt bả vai, cả người tiến sát hơn, để cô nằm trọn trong lòng mình.
Mặc dù là khoảng cách thân mật như vậy, cô vẫn như cũ có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh của anh, nhưng Nam Dạ Tước đối với cô, đã không làm được bộ dạng yêu chiều cô như trước. Dung Ân cắn lấy khóe miệng, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót mãnh liệt, nỗi lo lắng suy tính thiệt hơn, đang theo từng lỗ chân lông, thấm sâu vào cơ thể đi thẳng vào trong xương cốt.
Những ngày tiếp theo đó, Dung Ân đều ở trong Ngự Cảnh Uyển chăm sóc cơ thể, cô ngủ rất nhiều, cả người cô toát ra vẻ lười biếng, lúc đi, chân cứ giống như là dẫm lên bông gòn mà đi, mềm rũ rượi.
Nam Dạ Tước về rất sớm, khách quan mà nói, tinh thần của anh luôn rất tốt.
Dung Ân đang khoanh chân ngồi trên sân thượng, cô quay đầu lại, đã thấy Nam Dạ Tước cởi áo sơ mi âu phục ra, đang thay quần áo, cô đứng dậy đi vào ph