Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3108 lượt.

như vậy phải không.
Dung Ân trợn to hai mắt, rồi sợ hãi buông lơi, nước mắt theo đó tràn ra như nước vỡ đê, cô muốn nhìn rõ người đàn ông cô đem lòng yêu thương nhiều năm trời, để ghi nhớ rõ trong lòng.
Nhưng vì cớ gì, bóng hình anh trong trái tim cô ngày một nhạt nhòa?
Mẹ Dung hai mắt đỏ ửng, khách khứa đứng xung quanh chỉ bàng quan theo dõi náo nhiệt, bà một tay đỡ lấy tay cô, đem sức mạnh của mình truyền cho cô, “Việt, Ân Ân phải làm việc ở Cám Dỗ vì trước đó không thể xin được việc, con bé không làm lâu, sau đó đã tìm một công việc đàng hoàng khác rồi”.
“Phải không?” Diêm Việt cười lạnh, ngay cả khi mẹ Dung nhìn thấy, có cảm giác một loại âm lãnh, “Bà có biết, cô ấy vì sao có được công việc đó không?”
Dung Ân đầu như bị đánh mạnh, nước mắt tràn ngập khóe mi, rốt cuộc không chịu nổi, lướt trên gò má rồi rơi rớt xuống cằm, “Việt….”
Sự kiềm nén cuối cùng trong mắt, cơ hồ tràn ngập khẩn thiết van xin.
Hạnh phúc bị tán nát, bầu trời của cô, kể từ hôm nay, đã sụp đổ tan tành.
Tự Mạn đang cười, rất nhiều người xung quanh đang cười….
Duy chỉ, một mình Dung Ân đang khóc.
“Cô ấy sở dĩ tìm được việc, vì đã lên giường với người ta để trao đổi” Diêm Việt nhả ra từng chữ chậm chạp, gằn giọng trầm trầm, đem sự thật tàn nhẫn phơi bày, “Ân Ân, tôi cho rằng chính mình có thể chấp nhận, nhưng, tôi đối với em dùng tình cảm sâu đậm, em làm sao có thể phụ bạc quá khứ của chúng ta đến như vậy?”
“Không thể!” Mẹ Dung gắt gỏng, gần như đang gào thét, “Con gái tôi không thể làm vậy, nó không thể”. Tâm lý lúc này, đã rồi rơi vào mất kiểm soát, trở nên cuồng loạn.
“Cậu”, Diêm Việt ánh mắt đảo sang bên cạnh, dừng lại trên thân ảnh của Trần Bách Huy đứng cách đó không xa, “Cậu đã nói, ở Cám Dỗ từng gặp cô ấy”.
Người đàn ông cầm trên tay ly rượu, vốn dĩ đã không có thiện cảm với Dung Ân, ông ta một mặt bôi nhọ, một mặt giữ hình tượng chính mình, “Phải, lúc đó cô ta làm bồi rượu ở Cám Dỗ, tôi đến đó bàn chuyện làm ăn có gặp một lần, khi đó, tổng giám đốc Nghiêm Tước, Nam Dạ Tước còn khẳng định, cô ta là người của anh ấy, thậm chí còn giới thiệu lại cho tôi, nhưng tôi từ chối, tôi cũng là vô phúc không biết hưởng thụ à….”.
Đủ loại dị nghị, cười nhạo, khinh miệt, xem thường…..
Đổ ập xuống, Dung Ân chỉ đứng chết chân tại chỗ, không hề nhúc nhích, ngọn gió thổi phớt qua kéo theo tà váy cô bay bổng chấp chới, cô chỉ như người đã hóa đá, hai mắt trợn to ngơ ngác nhìn Diêm Việt.
Từng mảnh vỡ hư ảo, sặc sỡ lóng lánh tung tóe trong không trung, cách đó không xa, tựa như xuất hiện những vầng hào quang chói lóa, khi tiến lại gần, hóa ra là toàn bộ thế giới của cô đang đổ bể vụn vỡ, trời đất chao đảo, quay cuồng.
“Không, không….” Bên tai, mẹ Dung khóc lóc tức tưởi, Lý Hủy vội vã ôm lấy vai bà, nói nhỏ an ủi.
“Việt” Sau đó rất lâu, mới nghe thấy tiếng nói yếu ớt, không to không nhỏ, mang theo biết bao bi thương cùng phẫn nộ của cô vang lên, “Anh không thể chấp nhận, khi tôi nói sự thật với anh, anh có thể thẳng thắn cự tuyệt, vì sao còn muốn đính hôn với tôi, cùng tôi diễn kịch tới tận hôm nay?”
Thì ra, thời gian nửa tháng hạnh phúc chỉ là một màn kịch, mà chỉ có cô là diễn viên.
Đã từng nắm tay nhau, anh làm sao có thễ dễ dàng buông lơi như vậy?
“Bởi vì, đây là lời hứa của tôi một năm trước, hôm nay, phải cho cô”. Người đàn ông nói như thể lẽ dĩ nhiên, cô nhìn chằm chặp khuôn mặt xa lạ, nước mắt tuôn rơi như nước vỡ đê, “Anh, là Việt của em sao?”
Tận sâu thẳm đôi mắt màu nâu thân thuộc kia, có còn bóng dáng của chính cô?
Diêm Việt kéo tay Tư Mạn, cô ta điệu bộ tự mãn kiêu ngạo, cánh tay thuận thế quấn chặt lấy khuỷa tay Diêm Việt, như tự tuyên bố quyền sở hữu của bản thân, hai người bọn họ công khai thân mật, tiến lại gần, khi ngang qua chỗ Dung Ân, giậm chân dừng bước, “Cô đã không còn là Ân Ân của tôi, tại sao còn đòi hỏi, tôi vẫn là tôi?”
Mùi hương quen thuộc chậm rãi chìm trong mờ mịt, mùa đông đã đến, ngay lúc này đây, khí lạnh thốc vào từng thớ da thịt khiến cô lạnh buốt.
Anh, còn là Việt của em không?
Bóng lưng người đàn ông thẳng tắp, anh cong môi hỏi lại cô, còn phải không?






Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
“Trúng gió?” Lý Hủy cau mày, “Vậy….Nghĩa là sao?”
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, trước mắt cần phải quan sát thêm, toàn thân bà ấy đã bị liệt, tạm thời bà ấy bị đánh mất khả năng ngôn ngữ”.
“Bác sĩ, sau này có thể hồi phục chứ?”
“Dựa theo kết quả bây giờ mà nói, chỉ có thể trông chờ vào kỳ tích….”
Cuộc đối thoại của Lý Hủy và bác sĩ, Dung Ân không còn nghe


Lamborghini Huracán LP 610-4 t