Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3112 lượt.
n không nghĩ ra hai người, cuối cùng phải đi đến kết cục như ngày hôm nay, cô đã từng vì tiền chịu khuất phục, mà anh, không tiếc thương vạch trần vết sẹo vốn đã sâu hoắm của cô, đem thương tổn cô chôn chặt dưới đáy lòng một lần nữa khơi lên.
Đêm đã khuya, bên trong phòng bệnh cô tịch đến im ắng. Mẹ Dung đã ngủ say, Dung Ân ghé vào giường bệnh, mái tóc buông xõa che khuất khuôn mặt u sầu bi thương, làm sao cũng không thể ngủ được.
Tiền viện phí sau này, thêm vào việc mẹ Dung bị trúng gió nghiêm trọng đã đem cuộc sống của cô một lần nữa bị đẩy vào thảm cảnh không lối thoát. Cô trằn trọc suy nghĩ miên man, chẳng biết đã ngủ thiếp đi lúc nào. Đêm đó, cô mơ tới được làm cô dâu của Diêm Việt. Lúc tỉnh lại, nước mắt đã đẫm nhòa khuôn mặt .
Sáng sớm, ánh dương chiếu rọi lấp lánh, xuyên thấu qua khe cửa tiến vào bên trong phòng bệnh. Dung Ân kiểm tra nước, rồi mới lau mặt cho mẹ cô. Cánh cửa phòng bệnh mở ra, bước vào là một vị bác sỹ ôn hòa và vài phụ tá.
“Bệnh viện bên đó đã có giường trống, ngày hôm nay cô có thể chuyển mẹ sang bên đó”.
“Thật sao?” Dung Ân vơi bớt nỗi ưu phiền, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ tươi cười.
Phụ tá chủ động đỡ mẹ Dung dậy, Dung Ân mất tự nhiên đứng ở giữa, “Thế nhưng thủ tục bên đó, còn tiền viện phí nữa….”
“Không cần lo lắng, đều đã làm xong cả”
Làm xong?
Dung Ân ngơ ngác, nhấn điện thoại gọi về công ty xin nghỉ. Trong lòng thấp thỏm bất an ngồi trên xe đi đến bệnh viện phục hồi chức năng. Ở đây không gian thanh tĩnh vắng vẻ, môi trường cũng rất trong lành, thoáng đãng, quan trọng nhất là công nghệ chữa trị vô cùng tiên tiến, được xem là bảo vật của thành phố Bạch Sa.
Bãi đỗ xe rộng lớn, một chiếc xe Bugatti ngang nhiên chiếm dụng không gian. Khi Dung Ân nhìn thấy, mọi thắc mắc cũng tỏ tường ngay tức khắc.
Đó là xe của Nam Dạ Tước, ở thành phố này cũng chỉ có duy nhất một chiếc
Điềm xấu
Bước chân chững lại do dự, cuối cùng vẫn phải bước vào vũng lầy tội lỗi.
Phụ tá đẩy xe cứu thương đưa mẹ Dung đi trước. Dung Ân xuống xe vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cô biết rất rõ, đã đi đến nước này, cái giá phải trả là bao nhiêu.
Bầu trời quang đãng, viện trưởng đích thân ra đón bệnh nhân. Người đàn ông bắt tay Nam Dạ Tước. Hai người đứng lại ở cổng, một chai rượu vang đỏ thượng hạng trao tay.
Dung Ân vẫn đứng yên, dưới chân nặng nề như đeo chì, không thể cử động. Cô nhìn Nam Dạ Tước bước xuống thềm đá. Cô do dự chững bước, nhưng rồi cũng miễn cưỡng tiến vềphía trước.
Dung Ân mắt nhìn bốn phía, tối qua?
Tin tức, với anh ta, quả thật rất nhanh nhạy.
Phòng bệnh liên tục có hai y tá thay phiên nhau túc trực, giúp đỡ mẹ cô vặn mình và hằng ngày xoa bóp cho bà. Dung Ân ở lại bệnh viện đến chạng vạng tối mới quyết định đi về, “Mẹ, con về nhà chuẩn bị vài thứ, ở đây có y tá ở lại cùng mẹ, sáng mai con lại tới”.
Mẹ Dung đã không còn như trước chịu đả kích mạnh, biến cố đến quá nhanh, cô cũng chỉ có thể thuận theo mà xoay xở. Dung Ân nhìn thấy mí mắt mẹ cụp xuống, cô mới cầm túi xách đứng dậy, kéo chăn lại cẩn thận cho mẹ rồi đi khỏi.
Đi ra khỏi bệnh viện, nơi này nằm ngược đường đi vào trung tâm thành phố, chỉ có thể bắt xe đi trở lại.
“Tiểu thư, cô muốn đi đâu vậy?”
Dung Ân đem tầm mắt đang ngước nhìn đêm đen hạ xuống. Vừa rồi viện trưởng đã nói, miễn là bệnh nhân đồng ý tiếp nhận điều trị hoàn toàn có cơ hội phục hồi. Sự việc cuối cùng cũng khiến cô nhẹ lòng hơn. Dung Ân nhoẻn miệng cười nhẹ, đọng lại bên khóe miệng còn mang theo vị cay đắng chua chat. Cô mệt mỏi dựa vào ghế tựa, miệng máy móc nhả ra mấy chữ, “Ngự Cảnh Uyển”.
Bước chân chững lại do dự, cuối cùng vẫn phải bước vào vũng lầy tội lỗi.
Ánh đèn mờ nhạt, một màu vàng cam ảm đạm phủ kín không gian. Đầu giường bày biện một loạt những vật cắt tinh xảo, trước cửa phòng tắm, dép lê đủ các cỡ lớn nhỏ trải đầy, áo choàng tắm gấp gọn gàng, đồ dùng cá nhân vẫn chưa hề được bóc ra một lần, tất cả đều do Dung Ân tự mình lựa chọn cẩn thận.
Người đàn ông ngồi trên ghế ngoài ban công, hơi ngẩng cổ, nhắm mắt dưỡng thần (nghỉ ngơi)
“Ông chủ”.
Diêm Việt nhấc chân, thay đổi tư thế, “Có chuyện gì?”
“Mẹ của tiểu thư Dung Ân bị trúng gió, sáng sớm hôm nay đã được chuyển vào bệnh viện phục hồi chức năng theo sự sắp xếp của Nam Dạ Tước”.
Diêm Việt choàng mở mắt. Đôi mắt màu nâu âm sâu thăm thẳm, “Thật không ngờ, nhanh như vậy!”. Xem ra, cô đã bị bức đến đường cùng tuyệt vọng.
Anh ta đã đạt được mục đích, vốn dĩ nên thỏa mãn vui vẻ, nhưng trong lòng lúc này lại càng bực dọc hơn bao giờ hết. Nếu như Dung Ân đã tiếp nhận sự sắp đặt của Nam Dạ Tước, vậy thì….
Diêm Việt vội vàng cầm lấy di động. Lúc này màn đêm đã phủ kín, anh ta luống cuống bấm số điện thoại của Dung Ân. Vừa nghe máy, một giọng nữ chán ghét đã vang lên, “Xin lỗi số máy quý khách….”.
Diêm Việt sắc mặt xanh đen lẫn lộn, vung