Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3133 lượt.
ng mềm mại nhẹ tễnh, khi rơi xuống, nhẹ tựa lông hồng, cô trợn tròn hai mắt khi trông thấy một bóng người ở trên đỉnh đầu.
Cô cả kinh, ngay khi thu hồi động tác, Diêm Việt đã ngồi xuống ngay bên cạnh cô.
“Ân Ân”, bàn tay to lớn của người đàn ông khóa trụ cổ tay Dung Ân, “Cùng anh ngồi lại đây một lát, được không?”
“Em có việc, em phải về trước”. Nơi này Diêm Việt không thể biết, anh ở đây lúc này chắc chắn là vì đang theo dõi cô.
“Lẽ nào anh không hơn nổi một phần mộ?” Diêm Việt còn sống, cô muốn đoạn tuyệt, để thà rằng quay về đây trò chuyện cùng một phần mộ sơ sài.
Dung Ân nhất thời cảm thấy trống rỗng, anh rõ ràng còn sống, nhưng sự thân thiết rốt cuộc vẫn không thể tìm lại. Cô không buông tay, đem túi xách che đi một nửa khuôn mặt, rốt cuộc vẫn quyết định ngồi lại.
“Em quả nhiên rất xem trọng lời hứa hẹn giữa hai chúng ta”. Diêm Việt nhìn vào khoảng không vô định, chậm rãi nói ra từng chữ.
Dung Ân nhìn theo biểu cảm từ góc cạnh khuôn mặt anh, lời hứa hẹn, chỉ có hai người biết được, “Anh còn nhớ sao?”
“Tất nhiên”, Diêm Việt tay chống sang hai bên mạn sườn, nửa người trên nghiêng về phía sau, ánh mắt thả vào xa xăm, giữa màn tuyết trắng xóa, đôi mắt anh lại càng rực rỡ sáng lạn, “Hai người chúng ta, bất luận ai là người đi trước, người còn lại sẽ chôn cất vợ hay chồng mình ở một nơi thanh tịnh nhất, nơi đó có hương thơm mát của cây long nhãn xanh rì bảo hộ….”
Dung Ân vội vàng quay mặt về hướng khác, nước mắt trực chào khóe mi, vợ chồng, cách xưng hô đong đầy biết bao sự thân mật, nỗi nghi ngờ trước đó, một lần nữa lại bị dao động, nếu như anh không phải Diêm Việt, thì tại sao ngay cả những lời thề non hẹ biển của hai người cũng nắm rõ từng câu từng chữ tới như vậy?
Trên tầng cao nhất của Nghiêm Tước, Nam Dạ Tước đã gọi điện vài ba lần cho Dung Ân, nhưng điện thoại cô để chế độ rung và được đặt trong túi xách, nên cô không hề biết, gọi điện về nhà, chỉ có tiếng trả lời điện thoại máy móc vang lên, cũng không nghe được giọng nói ôn nhu của cô.
Vứt điện thoại lên bàn làm việc, tâm tình trở nên bực bội, người đàn ông cau chặt mi tâm, tựa người vào phía sau.
“Mẹ em, đã đỡ hơn chưa?”
Dung Ân khẽ thở dài, khóe miệng chua xót, hơi thở trượt dài mệt mỏi, “Việt, là em có lỗi với anh trước, dù phải chịu sự trừng phạt cỡ nào em cũng cam tâm, nhưng thật không ngờ, anh lại chuốc hết sự thù hận lên mẹ em”.
Kết quả như vậy, quả thật vượt quá dự liệu của Diêm Việt, Dung Ân đứng dậy, phủi đi cỏ bụi bám trên người, “Sự tình đã như vậy, những kỉ niệm trước đây, chúng ta hãy chôn chặt tận sâu thẳm trái tim, mỗi khi nghĩ lại đều vẫn tốt đẹp vẹn nguyên, bất kể cuộc sống có nhiều trắc trở va vấp, hãy cứ hi vọng đối phương đang sống rất tốt, nếu đã không thể quay lại, hãy thích ứng với guồng quay cuộc sống của chính mình”.
Giọng điệu người con gái lãnh đạm, Diêm Việt nghe xong, trong lòng chợt nảy sinh sự phiền muộn, Dung Ân cầm lấy túi xách đi ra khỏi rừng, anh cũng không nói gì thêm, có một số chuyện, lúc này, cầu khẩn cũng không được, gấp rút cũng không xong.
Ngoài trời, tuyết rơi dày đặc, trên mặt đất đã chất thành một tầng, Diêm Việt cầm áo mình khoác lên vai Dung Ân, “Để anh đưa em về”.
“Không cần” Cô đem áo khoác trả lại cho Diêm Việt, “Em tự mình bắt xe về được”.
Một chút lòng tốt của anh, cô cũng không muốn nhận.
Người đàn ông nhất quyết đem áo, khoác lại lên vai cô, “Anh giúp em bắt xe, em đứng lại đây được rồi”. Nói xong liền hướng ra ngoài đường cái, nơi này cách xa trung tâm thành phố nên rất khó gọi xe, Dung Ân nhìn Diêm Việt đứng trên giao lộ, những bông tuyết trên vai anh ngày một chồng chất, thậm chí cả trên mái tóc anh. Cô chỉ đứng yên lặng tại chỗ, nửa chữ cũng không nói muốn cùng anh đi xe về.
Sự kiên trì của cô, dường như luôn luôn rất khắc nghiệt, tự chính mình làm khổ chính mình.
Rất lâu sau mới bắt được xe, khi Dung Ân ngồi vào trong xe, Diêm Việt cũng không hề đóng cửa, “Ân Ân, mặt em bị thương như vậy đã đi khám chưa?”
Cô vô thức lấy tóc dài che khuất khuôn mặt, “Đi khám rồi, em không sao”.
Hai người không nói gì thêm, cứ như vậy trầm lặng, người tài xế ngồi phía trước một hồi lâu không còn kiên nhẫn được cất giọng thúc giục, “Đi được chưa? Tôi không có nhiều thời gian”.
Diêm Việt lúc này mới đóng cửa xe, “Hai người đi trước, tôi theo sau”.
Dọc đường đi, xe của anh đi theo sau giữ khoảng cách không quá gần cũng không quá xa, Dung Ân tựa đầu trên cửa sổ xe, ngắm nhìn cự li của hai chiếc xe, cứ như vậy, giống như giữa cô và Diêm Việt có quan hệ bất chính?
Hệ thống sưởi ấm trong xe khiến cô cảm thấy ngột ngạt, Dung Ân ấn nút mở cửa kính, gió lạnh thốc vào, táp lên mặt cô, tựa như một lưỡi dao sắc bén, từng nhát một nhát một cứa vào da thịt cô, những hạt tuyết cũng thừa dịp bám vào những sợi tóc đen óng, Dung Ân không nhịn được nhắm nghiền mắt hưởng thụ, hít thở giữa màn tuyết dày đặc, luôn luôn khiến cô tỉnh táo.
Xe đi đến Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân cất tiếng nói dừng xe, cô không muốn Diêm Việt theo vào.
Xuống xe, quả nhiên tr