Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3138 lượt.

i để ăn uống một chốc, quần áo ăn vận cũng tuềnh toàng. Thân thể Nam Dạ Tước ngã xuống ghế sô pha nơi Dung Ân đang ngồi, đau đầu cực độ, anh lấy tay day day thái dương, “Ăn uống như vậy sao?”
“Ừ” Dung Ân buông bát mỳ trong tay, “Tôi ngại ra ngoài ăn”.
Cô vừa xong động tác, thân thể người đàn ông đã trở mình ngã nhào nằm xuống ghế, đầu anh gối lên đùi Dung Ân, hai mắt nhắm nghiền, “Ấn thái dương giúp tôi, hôm nay uống có chút quá chén”.
Hơi lạnh từ đầu ngón tay Dung Ân khe khẽ đặt vào huyệt thái dương của Nam Dạ Tước, người đàn ông thoải mái thả lỏng, đôi mắt sắc bén đột nhiên mở ra, Dung Ân né tránh tầm nhìn của anh, chuyên chú vào động tác của mình.
“Ân Ân” Nam Dạ Tước đột nhiên mở lời, sâu thẳm trong đôi mắt đen láy của Dung Ân cũng bất chợt gợn sóng nhưng không chút sợ sệt, “Tôi đang đem điểm yếu nhất của chính mình đặt vào tay em”.
Cô dừng động tác, sắc mặt lộ vẻ khó hiểu.
“Nếu như em hiểu biết huyệt đạo, chỉ cần hai ngón tay có thể dễ dàng lấy mạng tôi”.
Dung Ân buông tay khỏi huyệt thái dương của Nam Dạ Tước, anh lại không hề ngồi dậy, thậm chí còn hơi nhích người lên trên, gối lên bụng dưới của cô, “Ân Ân, em có trái tim sao?”
Cô buông hạ mi mắt, cùng anh bốn mắt đối diện, “Tôi sẽ không giết người”.
Nam Dạ Tước mỉm cười, cả anh và cô đều không hề biết rằng, một câu nói đùa này, mai kia lại biến thành sự thật, cô không muốn hại người, nhưng lại tự tay khiến anh vĩnh viễn không thể có ngày quay lại.
Trên giường lớn, người đàn ông đã ngủ say, do sự xúc tác của rượu, anh ngủ rất sâu, một cánh tay vẫn như cũ ngang ngược đặt trước ngực Dung Ân, khiến cô vất vả vẫn không thể thoát khỏi vòng tay anh.
Trên tủ đầu giường, điện thoại di động đột nhiên reo vang, đã muộn như vậy, còn người muốn tìm gặp cô sao? Dung Ân nhìn màn hình, chỉ thấy một dãy số lạ lẫm trước mắt, “Muốn biết một năm trước chuyện gì xảy ra với Diêm Việt, trước mười hai giờ, đến tầng ba Cám Dỗ”.
Gáy người đàn ông màu đồng nhẵn nhụi, hô hấp cũng dần điều hòa hơn, Dung Ân để lại điện thoại đặt lại trên tủ đầu giường, quá khứ của Diêm Việt, đột nhiên cô không còn hiếu kì nữa, đã không thể trở về bên nhau, tại sao không thể quên?
Vừa nhắm mắt lại, điện thoại lại không ngừng đổ chuông.
Dung Ân không muốn đánh thức Nam Dạ Tước nên cuối cùng vẫn bắt máy, đầu dây bên kia lên tiếng, “Diêm Việt có bí mật lớn như vậy, cô không muốn biết sao?”
Dung Ân giật mình hoảng hốt, vội vàng lục tìm lại kí ức, “Bí mật gì?”
Cô bồn chồn đợi câu trả lời, nhưng đầu dây bên kia lại rất lâu không hề có phản ứng, Dung Ân cũng không thể ngủ yên được nữa, cô trở mình, kéo tay Nam Dạ Tước xuống, sau khi ngồi dậy, cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm.
Mấy ngày trước gặp lại Diêm Việt, cô cũng nhận thấy vẻ khác thường ở anh, bí mật liên quan đến anh có thể là gì?
Thay xong quần áo, Dung Ân do dự một hồi, kết quả vẫn quyết định đi đến Cám Dỗ một chuyến.
Rón rén mở cửa, Nam Dạ Tước hôm qua uống không ít rượu, hẳn không thể dễ dàng thức giấc.
Mở hé cửa vừa đủ lách người ra ngoài, Dung Ân nhanh chóng đi ra ngoài đường cái bắt xe, cô nhìn đồng hồ, đã là mười một rưỡi, có lẽ vẫn còn kịp. Cô để thả tóc, chải về một bên đủ để che khuất một bên má đang bị sưng húp.
Ở cổng Cám Dỗ, rất đông người qua lại, mặc dù hiện nay những tụ điểm vui chơi giải trí mọc lên như nấm, nhưng Cám Dỗ vẫn nhiều năm duy trì vị trí hộp đêm hàng đầu.
Đi vào bên trong, vẫn như trước nay nồng nặc mùi xa xỉ, hoang phí, đối với nơi này, Dung Ân vẫn không kiềm nén được nảy sinh sự bài xích, cô cố gắng lách ra khỏi đám người nhộn nhạo, khi lên đến tầng ba, trước cửa một phòng nọ có bảo vệ đứng bên ngoài.
Người đàn ông ngay khi nhìn thấy cô liền mở cửa, “Mời vào”. Dường như anh ta đã biết trước sẽ có người tới.
Bên trong phòng tối đen như mực, khi Dung Ân bước vào, mơ hồ giống như lần nào đó, tiếng động đầu tiên nghe được là tiếng nước chảy, cửa phòng tắm mở ra, một người đàn ông lặng lẽ đi về phía cô.
“Bí mật của Diêm Việt là gì?”
Người đàn ông lắc lắc mái tóc còn đang ướt, một vài giọt nước bắn trên mặt Dung Ân, cô toàn thân run lên lạnh lẽo.
“Người đã chết không nhắm mắt, nhưng, hắn ta nói chính mình là ai thì là người đó sao? Cô dễ bị đánh lừa đến thế?”
Trống ngực Dung Ân trong giây lát tưởng chừng như đang ngừng đập, “Anh có ý gì?”
Trong bóng tối, Dung Ân nhìn không rõ tướng mạo người đàn ông, nhưng anh ta dường như rất dễ dàng nhìn thấu từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô, người đàn ông bình tĩnh đứng phía sau Dung Ân, đột nhiên khom hạ thắt lưng, ghé sát bên tai cô thì thào, “Cô cũng từng hoài nghi, không phải sao?”.
Một câu đã vạch trần sự thật, Dung Ân không thể không thừa nhận, “Tôi không hề, anh ấy là Diêm Việt, tôi chưa từng nghi ngờ điều đó”.
“Tự lừa dối chính mình”, thanh âm người đàn ông rất quen, nói rằng giống như ai cũng không hẳn, cụ thể là giống với ai, Dung Ân cũng không xác định được rõ ràng, “Khuôn mặt không hề giống, chỉ vì đôi mắt, cô liền cho rằng đó chắc chắn là Diêm Việt?”
Tuy rằng, hồi ức giữa