Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3137 lượt.

ông thấy cách đó không xa, Diêm Việt hạ cửa kính xe, ánh mắt hai người đột nhiên giao nhau giữa khoảng không mịt mù, Dung Ân chậm chạp di chuyển tầm mắt né tránh, hai người đều không hề chú ý, một màn này, đã sớm thu toàn bộ vào trong mắt người đàn ông đứng trên tầng hai, anh nghiêng người, lấy tay kéo rèm cửa sổ.
Sự xung đột gay gắt đỉnh điểm khiến người khác không tránh khỏi rùng mình ghê sợ!
Dung Ân lấy chìa khóa mở cửa, trong phòng vẫn tối đen như mực, xem ra Nam Dạ Tước vẫn chưa về. Cô khom lưng cởi giày, khứu giác nhạy bén ngửi được mùi thuốc lá, đi vào trong phòng khách, trên ghế sô pha có một đóm lửa nhỏ ẩn hiện, cô mở đèn, quả nhiên liền trông thấy Nam Dạ Tước hai tay mở rộng thoải mái, nghênh ngang ngồi đối diện cô.
Người đàn ông ngồi bắt chéo chân, chân trái đung đưa khe khẽ, “Vừa đi đâu?”
Dung Ân giả bộ thản nhiên đi tới, “Đi dạo một chút”.
“Thật không?” Nam Dạ Tước khóe miệng cong lên, biểu cảm nhìn không ra sự khác thường, anh nghiêng nửa người, đem một chén nước nóng đưa đến trước mặt cô, “Bên ngoài tuyết rơi, uống chút nước nóng”.
Bàn tay Dung Ân vốn dĩ đang buốt lạnh đông cứng, cầm lấy cốc nước, ngửa mặt uống vài ngụm, Nam Dạ Tước nghiêng người nhìn, theo yết hầu Dung Ân đang phập phồng nuốt xuống, nụ cười trên khóe miệng người đàn ông cũng ngày một quỉ dị, không còn vẻ ôn hòa, sâu thẳm trong đôi mắt đã bắt đầu dậy sóng, mang theo sự nguy hiểm rợn ngợp, mỗi lúc một biểu hiện rõ ràng, anh khoác tay lên bả vai Dung Ân, cố gắng siết chặt, “Cũng không đem trả hắn ta áo khoác, Ân Ân, cô càng ngày càng không xem tôi ra gì rồi”.
Một ngụm nước của Dung Ân ngưng đọng ở cổ họng, lúc này cô mới ý thức được, cô chưa đem trả lại áo cho Diêm Việt.
Vội vã ngẩng đầu, đã trông thấy Nam Dạ Tước đứng dậy, ngón tay ung dung cởi cà vạt, cởi khuy áo sơ mi, sau khi cởi áo xong xuôi ném xuống sàn nhà, ngón tay di chuyển xuống thắt lưng, Dung Ân khuôn mặt bắt đầu nóng bừng, hô hấp gấp gáp, “Anh….định làm gì?”
Nam Dạ Tước khom hạ thắt lưng, mạnh mẽ tóm lấy một cánh tay cô, “Phản ứng của cô bao giờ cũng gượng gạo, Ân Ân, đêm nay, tôi sẽ dạy dỗ cô, như thế nào mới là nhiệt tình”.
“Anh….” Dung Ân lập tức đứng dậy, đẩy mạnh Nam Dạ Tước, “Anh đã cho tôi uống cái gì?”
Toàn thân trở nên vô lực, động tác vừa rồi với Nam Dạ Tước chẳng hề hấn gì, Nam Dạ Tước cười cợt nhả, nhưng trong đôi mắt, lại chất chứa tà ý sâu xa, “Tôi muốn tốt với cô, cô không muốn, là cô thích bị giày vò, phải không?”






Cưỡng ép
“Cô là phụ nữ sao?”
——–
Hai chân Dung Ân không ngừng run rẩy, tuyết rơi hãy còn đọng lại trên người, đã tan chảy hết nhờ hệ thống sưởi ấm trong phòng, nhưng rốt cuộc cái băng lạnh của tiết trời lại khiến cô khoan khoái một cách khác thường hơn.
Nam Dạ Tước bước chân trên thảm trải phòng mềm mại đi về phía Dung Ân, trên tay cầm theo một hộp trang sức để trên bàn trà, kẹp giữa hai ngón tay rồi đi đến trước mặt cô giơ lên, “Vốn dĩ là quà mua tặng cô”. Người đàn ông vung tay, ném hộp trang sức lên người Dung Ân, chiếc trâm cài đặt trong hộp rớt ra ngoải rồi rơi xuống đất gẫy thành hai nửa. (Lần trc’ mình luận nhầm là “dây chuyền”…hí hí…sửa lại Chap 55 nhé các b :”>).
Nam Dạ Tước tiến đến chỗ Dung Ân, ngồi xổm xuống, một tay vén tóc cô sang hai bên.
Lọt vào trong mắt là khuôn mặt ửng hồng mà rực rỡ, đôi mắt mê ly cuốn hút, chắc chắn thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Hơi lạnh từ bàn tay truyền đến nửa bên khuôn mặt đang sưng phù, Dung Ân nằm trên sàn nhà, hai mắt nhìn về phía Nam Dạ Tước, tuy rằng đang chịu sự khống chế, nhưng lý trí vẫn còn tồn tại mong manh, “Vì sao làm vậy?”
“Tôi hành động chưa từng có lý do”, Nam Dạ Tước vòng tay qua thắt lưng cô, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, rồi đặt cô trên giường lớn màu đen, “Như vậy tôi mới có thể thỏa mãn”.
Chỉ vì sự thỏa mãn của anh mà tùy tiện xem cô như đồ đạc rồi chơi đùa thỏa thích, Dung Ân tay phải nắm lấy cổ tay Nam Dạ Tước, hô hấp đã bắt đầu trở nên gấp gáp, “Anh khỏi cần như vậy, tôi không thể phản ứng…..”
Người đàn ông buông hạ thân thể, khuôn ngực kề sát cô, “Nhưng, uống thứ đó, thân thể cô mới ngoan ngoãn nghe lời, có như vậy mới chân thật”.
Dung Ân há miệng, định cắn anh, nhưng vừa chạm được đến cổ, toàn thân đã mềm nhũn rã rời, trong cơ thể sôi trào từng cơn nóng hổi, cảm giác xa lạ này khiến cô bắt đầu lo sợ, e rằng, cô sẽ thật sự biến thành một người khác, làm trái lại với trái tim, ngay cả thân thể của chính mình cũng thể khống chế được.
Không gian bên trong đã bắt đầu lan tràn sự ám muội.
Nam Dạ Tước bắt đầu không kiểm soát được hơi thở đang ngày một khẩn trương và gấp gáp.
Dung Ân mặc một chiếc áo len màu tím nhạt, vạt áo trước, là một hàng khuy cỡ nhỏ. Tay người đàn ông lúc này, đang vô cùng “kiên nhẫn”, khuôn mặt biểu cảm gắng gượng.
Kiên trì không được bao lâu, rốt cuộc từ bỏ, hai tay lần tới chỗ cúc áo đã được cởi ra.
Nam Dạ Tước kéo cô lại gần, cởi nốt những khuy áo còn sót lại, rồi nhẹ nhàng cởi áo, theo động tác,


Snack's 1967