Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3153 lượt.

, đôi bàn tay gân guốc đã nhăn nheo vì mưa gió cầm lấy tay cô, “Thiếu gia hình như lại phát bệnh”.
Dung Ân theo bà đi vào trong, cô cất giọng an ủi, “Vú Lưu, bác đừng quá lo lắng, để cháu đi xem anh ấy”.
Cửa phòng Diêm Việt đóng kín, vú Lưu mở cửa, bà cũng không đi vào mà chỉ đứng ở cửa, bên trong phòng ngủ, rèm cửa che kín mít, ở trên giường hiện lên thân ảnh đang nằm co quắp của một người đàn ông, dường như anh đang rất kiềm chế sự đau đớn cùng cực chỉ trực chờ nổ tung. Dung Ân đi đến đầu giường, bật sáng đèn.
“Ai cho bật đèn!” Người đàn ông hung hăng hất tung chăn, gào thét, không tưởng rằng đó là Dung Ân, bốn mắt giao nhau, đối diện ánh mắt ngập tràn ngạc nhiên cùng sửng sốt của cô, Diêm Việt vội vã quay lưng nằm xuống, “Em tới đây làm gì?”
“Mặt anh bị sao vậy?” Dung Ân cúi lưng, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai Diêm Việt, “Đã thành ra như vậy, sao anh không chịu đến bệnh viện?”
Diêm Việt xoay người, cúi người ngồi ở mép giường.
Dung Ân đứng trước mặt anh, bàn tay buông thõng do dự hồi lâu mới vươn lên, bàn tay hướng đến trán đang rạn ra của Diêm Việt, vừa muốn nhìn kĩ anh, đã bị bàn tay anh bao trọn, ngăn chặn động tác của cô, “Không nên nhìn”.
Bộ dạng anh như vậy, chắc chắn sẽ khiến cô sợ hãi.
Dung Ân thu tay về, nhưng vẫn kiên quyết muốn biết tình trạng của anh, cô tiến lại gần anh hơn, ánh sáng hắt xuống từ trên đỉnh đầu chiếu rọi khuôn mặt của Diêm Việt.
Từng chút một, khuôn mặt của anh mỗi lúc tỏ tường hơn, biểu cảm khí thế từ khuôn mặt, ngày hôm nay đã bị bao phủ những vết gân guốc cộc cằn, từng chi tiết biểu hiện mỗi lúc một rõ ràng, nước da màu đồng khỏe mạnh, lúc này đây lại biến đổi thành màu đỏ đậm kém sắc, nhìn kỹ hơn, dường như còn mang theo sự hung tợn.
Diêm Việt nhắm mắt, né tránh đôi bàn tay của Dung Ân, một lực mạnh đè nén lên thắt lưng cô, ngay lập tức khuôn mặt chất chồng thống khổ cùng đau đớn và giày vò của anh đã chôn ngay trước ngực cô, “Ân Ân, đừng nhìn”.
“Tại sao lại thành ra như vậy…..”, Dung Ân chỉ nói được một câu duy nhất, yết hầu cô như bị chặn cứng, tắc nghẹn, cơ thể như đang phải chịu một áp lực đè nén vô hình mà bắt đầu run rẩy không thôi.
Diêm Việt ôm chặt lấy cô, khuôn mặt đã được chỉnh sửa dường như đang bị thiêu cháy, đau đớn đến bỏng rát, “Khi đó vết thương quá nặng, vì phải phẫu thuật nên đây là di chứng để lại, mỗi ngày đều phát tác”.
Dung Ân đưa tay tìm kiếm khuôn mặt Diêm Việt, chỉ cảm thấy một luồng khí nóng đang bung tỏa, “Không được, chúng ta phải đến bệnh viện”.
“Ân Ân”, Diêm Việt giọng nói khàn đặc, gắng sức chịu đựng nỗi đau thể xác đang giày vò nặng nề, “Để anh ôm em….”.
Dung Ân thân thể cứng ngắc, hai tay đặt trên vai Diêm Việt, muốn đẩy anh ra, “Việt, anh đừng như vậy. Đi thôi, em bảo vú Lưu gọi xe”.
Diêm Việt lại cố chấp ngày một ôm chặt lấy thắt lưng cô, “Nỗi đau này không thua kém nỗi đau trong lòng anh, lẽ nào ngay cả tư cách ân hận anh cũng không có?”
Dung Ân thảng thốt đứng chết chân tại chỗ, “Việt, rốt cuộc anh muốn em phải làm sao?, Mỗi lần sự tình đã không thể cứu vãn, khi đó anh mới xuất hiện, không còn kịp nữa rồi….”
“Không, kịp”. Diêm Việt cầm lấy tay cô, bàn tay cô tiếp giáp gần hơn khuôn mặt anh, “Chỉ cần chúng ta yêu nhau, tất cả sẽ còn kịp”.
Những thương tổn như vậy, cũng có thể theo thời gian mà dần rơi vào quên lãng, một lần này, là anh đã quá bốc đồng, giữa lúc còn vô số hoài nghi, hơn nữa có quá nhiều những minh chứng, khiến anh lầm tưởng mà làm trái lại toàn bộ những suy nghĩ thoạt tiên.
Quả thật như vậy, là chính anh vu Dung Ân gần gũi Nam Dạ Tước.
Hành động lần trước, là anh quá hấp tấp, anh không nghĩ rằng chính mình sẽ có một ngày phải hối hận, vốn tưởng rằng khi trả thù xong xuôi, chính bản thân sẽ hả hê một trận, nhưng không lường trước được rằng, anh cũng sẽ giống như cô, chịu sự giày vò thương tổn.
Nước mắt tràn ra, cay đắng mà mặn chát, Dung Ân ngay lúc này hình dung không được tâm tình của chính bản thân, Diêm Việt ôm cô rất chặt, thậm chí khiến cô cảm thấy đau nhức.
“Đã quá muộn rồi, tất cả đã không còn kịp nữa”, áp lực kìm nén trong lòng đã quá sức chịu đựng, bung tỏa mạnh mẽ, cô rút hai tay, nắm thành quyền ra sức đánh vào vai Diêm Việt, “Chuyện đính hôn, anh có biết tôi đã huyễn hoặc chính mình biết bao nhiêu lần không? Ngày anh ra đi, tôi đã muốn tìm đến cái chết, ra đi cùng anh biết nhường nào, anh biết không? Sống sót trên cõi đời này, tại sao lại khó đến như vậy? Tìm không được công việc, hằng ngày tôi vẫn miệt mài, tự muốn chính mình mệt mỏi một chút, vì sao?, Vì khi về đến nhà, tôi không muốn đối mặt với sự cô đơn, nghĩ về anh, mỗi ngày tôi đều không thể nào chợp mắt dù chỉ là một chút….”
Lực trên tay liên hồi nện xuống, Diêm Việt vẫn như cũ ôm chặt cô không rời, giọng khóc nghẹn ngào của cô bỗng chốc trở thành to tiếng, “Sau đó làm việc ở Cám Dỗ, lòng tôi cũng không hề thoải mái, vừa vụng trộm đi làm, vừa phải giấu giếm mẹ, mỗi tối tôi đều không dám ngủ, tôi sợ sẽ gặp ác mộng, sợ rằng mẹ và anh sẽ không tha thứ. Tới cuối cùng, còn bị ép đến bư


Polly po-cket