Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3186 lượt.
ống.
Lúc cô đi theo mọi người đến cửa phòng bệnh, trừ Bác sĩ, A Nguyên, Lí Hàng, còn những người khác đều bị chặn ngoài cửa.
Nửa giờ sau, Dung Ân và Hạ Phi Vũ mới được cho vào.
Nam Dạ Tước đã tỉnh lại, tinh thấn kém đi rất nhiều, trong lòng Dung Ân như bị bọp ngẹn giờ đã thả lỏng hơn rất nhiều, vừa muốn nói chuyện, lại nhận thấy trong phòng bệnh không khí rất khác thường, mọi ánh mắt dường như đều đổ dồn về phía cô.
“Ân Ân “, Nam Dạ Tước nói chuyện gióng rất yếu ớt, ” Lúc tiêm thuốc, tôi có phản ứng gì không?”
Dung Ân lắc đầu ” Không có, anh đang ngủ.”
Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, bác sĩ cầm báo cáo tiến vào, ” Tôi đoán không sai, trong ly nước đó, có chứa thuốc ngủ.”
Nam Dạ Tước sắc đanh lại, Dung Ân nhìn về ly nước đầu giường, ” Không thể!” Ly nước đó, là cô tự mình rót cho anh.
Hạ Phi Vũ âm thầm quan sát, đã nhìn ra chút manh mối, cô bước vài bước đến trước cửa sổ ” Lúc tôi tới, chỉ thấy anh sắc mặt khó coi, trong phòng bệnh chỉ có Dung Ân, chính là cô ta khóa cửa lại, cô ta lại cho rằng không nghe không thấy, tôi sợ anh có chuyện, liền vội vàng kêu bác sĩ và Lí Hàng tới.”
Dung Ân nhìn về phía Hạ Phi Vũ, ngữ khí đã không đủ bình tĩnh, “Lúc ấy cô cũng biết, cửa bị người khác khóa trái!”
“Tôi làm sao mà biết được là người khác, hay là cô tự mình khóa!” Hạ Phi Vũ không khỏi lớn tiếng, ” Cô nói tiêm thuốc cho Nam Dạ Tước là y tá, vậy cô ta ở đâu?”
“Cô ta bận quần áo y tá, đeo khẩu trang, tiêm xong cầm điện thoại của chúng tôi ra ngoài, còn khóa trái cửa, tôi kêu la nửa ngày, sau đó, cô tới.”
Hạ Phi Vũ nghe xong, cũng không hung hăng nữa, tình hình này, rõ ràng Dung Ân thất thế, cô nhiều lắm cũng chỉ là dồn ép, ngược lại dường như là thừa thải.
Chung quanh, lại khôi phục không khí lạnh lẽo, nói xong lời cuối cùng, thanh âm Dung Ân càng ngày càng nhỏ, cuối cùng, dứt khoát một câu, ” Anh không tin đúng không?”
Nam Dạ Tước đã bình tĩnh một chút, trên mặt cười chế nhạo, “Ân Ân, cô cả nói dối cũng chưa từng học sao?”
Dung ân đứng ở trước giường, trên mu bàn tay Nam Dạ Tước, bởi vì liên tục truyền nước mà tay hiện ra từng mảng tụ máu, cô không đàn lòng nhìn, nhìn đi nơi khác, ” Anh không sao chứ?”
“Cô quan tâm tôi sao?”
Dung Ân nhìn chằm chằm Nam Dạ Tước, sau một đêm đã tiều tụy rất nhiều, nam nhân này, hẳn là ý chí rất kiêng cường, Hạ Phi Vũ nói đúng, là cô tận mắt hai lần nhìn anh lâm vào hiểm cảnh, lại là cô tận mắt thấy y tá kia tiêm thuốc cho anh.
“Tôi không muốn anh có chuyện.”
Nam Dạ Tước mỉm cười, gật gật đầu, Dung Ân biết, hiện tại anh bình tĩnh không phải là không truy cứu, mà là muốn tỉm hiểu rõ sự tình rồi sẽ tính sổ.
Trong lòng lo lắng chồng chất, Nam Dạ Tước thấy cô bụng đầy tâm sự, liền không chút để ý hỏi, ” Cô thật sự không thấy rõ ràng đối phương?”
Dung Ân trong lòng chột dạ một chút, lắc đầu.
“Lại đây ngồi.”
Cô tiến lên, ngồi ở mép giường Nam Dạ Tước, hai mắt nam nhân nhạy bén nhìn sâu vào mắt cô, một ánh mắt, ình thường có thể xuyên thấu cô, ” Cô ta rõ ràng muốn giết tôi, nếu như vậy, sao lại giữ lại cô?”
Dung Ân không hề cãi lại, cô sợ nói lãi5, sẽ lộ ra manh mối, trong lời nói của y tá kia, cô không thể coi như không nghe thấy, tay để trên đầu gói bị nam nhân chụp lấy, Nam Dạ Tước không nói gì nữa, nhăn trán nặng nề ngủ.
Trong phòng bệnh, nam nhân tuy rằng chỉ để mình Dung Ân ở lại, nhưng người của A Nguyên canh giữ bên ngoài thường xuyên nhìn vào qua cửa kính, cảm giác bị giám sát làm cô đứng ngồi không yên.
Nam Dạ Tước chỉ nghỉ ngơi 1 giờ, liền bị đám người Lí Hàng hộ tống suốt đêm về thành phố Bạch Sa, đây là lần đầu Dung Ân ngồi trên máy bay riêng, dạo chơi trên mây, cô lúc này mới nhận ra, cô đối với Nam Dạ Tước, hiểu biết ít như vậy.
Bên trong nhà, sau khi dàn xếp ổn thỏa, Dung Ân xuống làu, liền thấy Lí Hàng ngồi trong phòng khách.
“Cô chăm sóc tốt cho Tước thiếu, tôi về trước.” Thấy cô xuống lầu, anh đứng dậy nói.
Dung Ân ở dưới, khi Lí Hàng ra tới cửa, trong lòng nghi hoặc vẫn không kìm nén được, ” Angel-beat, có phải rất đáng sợ không?”
Nam nhên suy nghĩ, xuyên thấu qua một bên mặt anh, Dung Ân có thể thấy được mọi người đề dè dặt nó. ” Là một loại thuốc phiện.”
“Cái gì?”
“Angel-beat là một loại thuốc phiện mới nhất, mức độc tính…. khó có thể đoán trước.”
Dung Ân dường như không thể tin được, cô tưởng tượng không ra, Diêm Việt sao lại liên quan tới thuốc phiện, từ khi nào, anh bụng dạ nham hiểm như vậy? Trên đường, từ Vân Nam trở về tới giờ, Dung Ânmột tấc cũng không rời Nam Dạ Tước, nghĩ đến, anh chính là tin tưởng cô, bằng không, sẽ không yên tâm mà để cô ở lại như vậy
Nghĩ vậy, vẻ lo lắng hồi lâu của Dung Ân lúc này mới sáng sủa được một chút.
Lí Hàng một tay mở cửa, rồi lại do dự không bước ra, nhìn ngiêng về phía Dung Ân, đối với nàng, dường như khổng thể khống chế chính mình sít lại gần cô, suy nghĩ giây lát, vẫn không định giấu giếm cô ” Cô chăm sóc tốt cho Tước thiếu…”
Dung Ân đồng ý ” Tôi sẽ làm vậy.